2019-03-19 22:49:17

Thơ nước ngoài: Eduard Harentz (Armenia) & Kalina Izabela Zioła (Ba Lan)

 Dịch và giới thiệu: Nguyễn Chí Thuật

Eduard Harentz

Eduard Harentz – nhà thơ, dịch giả người Armenia, sinh năm 1981. Ông tốt nghiệp ngành Văn học và Ngôn ngữ Ảrập tại Đại học Tổng hợp Cairo (Ai Cập) năm 2004. Đến nay ông đã xuất bản 6 tập thơ và thơ ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới như Nga, Anh, Pháp, Trung, Nhật, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Italia, Hy Lạp, Ảrập… Ông cũng dịch thơ Armenia ra tiếng nước ngoài. Eduard Harentz được trao tặng nhiều giải thưởng thơ. Đặc biệt tập thơ „Sự thức tỉnh lười nhác” của ông đã được trao giải „Tập thơ hay nhất năm 2012”, giải thưởng mang tên Irina Gyulnazaryan. Hiện nay ông sống tại Erewan, Armenia.

Dưới đây xin giới thiệu chùm thơ Eduard Harentz dịch từ tiếng Ba Lan theo bản dịch của Kalina Izabela Zioła.  

 ***

Hôm đó, trời rực một màu hồng

Các cụ bà của nàng Thơ tôi

Khi ấy còn chưa theo đạo

Đã ngấm ngầm quyết định

Rằng sau chín tháng mười ngày

Cùng với tiếng kêu của gà lôi

Thằng cháu của họ sẽ ra đời

Là một chàng thi sĩ.



Những người ngoan đạo

Đã quyết định:

Rằng từ vườn địa đàng

Quả táo cuối cùng

Không rơi vào đầu nhà vật lý học

Mà được giấu kín dưới váy mẹ tôi…

Thế là vào tháng Tám năm tám mươi mốt ấy

Cha tôi cất mẻ rượu ăn mừng ...

 

***

Những cơn đau khi sinh nở

Của bà mẹ nhà thơ

Không bao giờ

Chấm dứt

Bà mẹ chỉ hết đau

Khi mỗi bài thơ mới

Của con trai bà

Được sinh ra.

Sau đó.

 

***

Van Gogh cắt đi một bên tai,

Vì nó không cần cho ông nữa:

Ông đã nghe thấy lời của thiên tài.

 

Al-Mahari đã nhìn thấy bao thứ trong đời

Đến mức đôi mắt ông

Không còn quan trọng nữa

 

Charents không có phần mộ,

Cho nên

Ông vẫn sống đến giờ.

 

Tôi chào đón mọi người bằng bàn tay trái,

Bởi vì bàn tay phải

Tôi đã dùng để bắt tay Chúa

Khi tôi gặp Người…

 

 ***

Magdalena

 

Hãy trả lại cho anh những viên đá

Mà anh đã dùng để ném em:

Trong bốn bức tường phòng ngủ của anh

Có những khe hở cần chít lại...



***

Sau mỗi lần trăng khuyết

Trước mỗi lần trăng tròn,

Thủy triều dồn dập trong hơi thở của con,

Đầu con cúi xuống,

Cha ơi, cha thấy không: không có màu trắng của tuyết,

Chỉ hồng nhờ nhờ màu của hoa -

Những ngày cha chưa sống qua.

 

***

Con chim cuống quýt

Đập cánh trong lồng:

Nó để lại ở trong

Giấc mơ cháy bỏng

Về bầu trời tự do



 ***

Giọt nước mắt

Tin vào Chúa nhất

Nó luôn đến thăm

Ngôi chùa Hy vọng.




Kalina Izabela Zioła


Kalina Izabela Zioła - Nhà thơ, dịch giả, nhà phê bình văn học, nhà báo Ba Lan sống tại Poznań, tác giả 14 tập thơ, trong đó có tập Những thiên thần chân trần trên tuyết được dịch ra tiếng Việt. Thơ bà được đăng trên rất nhiều báo, tạp chí Ba Lan và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới như Nga, Anh, Pháp, Trung, Italia, Thụy Điển, Hy Lạp, Hung, Bulgaria, Quốc tế ngữ… Hàng chục bài thơ của bà cũng đã được phổ nhạc. Bà là Hội viên Hội Nhà văn Ba Lan, Thư ký Ban chấp hành Hội Nhà báo Cộng hòa Ba Lan, Hội viên danh dự nhiều Hội Nhà văn nước ngoài. Tạp chí Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam số 9&10/2017 đã có bài viết về thơ Kalina Izabela Zioła.

Dưới đây xin giới thiệu chùm thơ trích trong tập Những thiên thần chân trần trên tuyết của Kalina Izabela Zioła qua bản dịch của Nguyễn Chí Thuật.



Hai thế giới

 

                        Tặng Nguyễn Chí Thuật

 

đất nước anh xa xôi

bạn thân yêu ơi

nơi ấy sông Hồng

đáy đọng phù sa

 

nơi đó có những cánh đồng lúa

nước ngập bắp chân người

 

nơi đó cơn bão mang nắm đấm tàn bạo

ập tới bất ngờ

nơi ấy những cô gái tóc đen

mắt đen

bàn tay mềm mại

 

đất nước anh xa xôi

bạn thân yêu ơi

 nhưng một phần trái tim mình

anh để lại nơi này

bên bờ sông Warta đó.





* * *

 

tấm lụa trơn ve vuốt làn da

gây buồn buồn

chỉ có tấm lụa

và cái chạm nhẹ của gió

 

ngôi sao không tên

lặng lẽ làm tắt đi ánh ngày

 

thêm một ngày nữa

vắng anh



Khi anh với người ấy

 

 Anh hãy tốt với người ấy

hãy tặng nàng những lời nàng mong đợi

hãy khuyên tròn những từ anh nói

bằng những vòng tròn bằng vàng

 

anh hãy viết cho nàng những bài thơ

mà anh chưa kịp viết tặng em

trên các bức tường nhà hai người đang ở

anh hãy vẽ những chú bướm nhiều màu sặc sỡ

khi tưới vườn anh mê hoặc nàng bằng vòi nước

được ánh mặt trời tạo ra triệu triệu cầu vồng

 

chiều tối anh âu yếm nàng sao cho tình tứ

nhưng tránh những vết nhăn bàn chân sau khi tắm biển

và anh thiếp đi trong thế nằm ôm đôi vai trắng của nàng

và anh đừng nhớ đến bàn tay em nữa

bàn tay đã chìm vào bóng tối của anh

anh cũng đừng nhớ đến những nụ hôn

em đã dùng đánh thức anh giữa đêm anh nhé

 

sáng ra với nét mặt rạng rỡ

anh hãy đem ly cà phê đến tận giường nàng

và hai người cùng lập kế hoạch cho ngày mới

 

anh hãy là thiên thần và quỷ dữ của nàng

là quá khứ và dự báo tương lai

 

còn em, em sẽ thôi đến thăm anh

dù chỉ là thăm anh trong giấc ngủ. 



Viên ngọc

 

 anh đang ở đâu

ai đang lấy đi của anh nụ cười

đang gỡ cặp kính của anh xuống vậy

anh đang nhìn ai

với ánh mắt thèm thuồng

khi không ai nhìn thấy

 

trên bộ ngực của ai

anh đang gối đầu như viên ngọc

và lấy ngón tay

vẽ lên bản đồ những vùng nhậy cảm



Khi anh hôn lên đôi bàn chân em

 

 Em thích

khi anh hôn lên đôi bàn chân em

 

khi tay anh mơn trớn làn da

lưỡi anh vẽ hình ô van

nơi gót

anh làm ấm đôi bàn chân em

bằng làn mây hơi thở

 

bây giờ thì em biết

vì sao các thiên thần

lại đi chân trần

trên tuyết.

Sửa lần cuối 2019-03-20 14:14:15

Bình luận


Bình luận qua Facebook