Bây giờ, đến tỉnh nào cũng gặp mỏ. Hết vàng đến thiếc, hết chì đến sắt rồi lại titan… Đây là thời kỳ mà mạnh ai nấy bán tài nguyên để “tăng nguồn thu cho ngân sách tỉnh”.
Không thể không bán tài nguyên khoáng sản để phục vụ cho mục đích phát triển đất nước, nhưng bán theo kiểu “hàng chợ” hiện nay thì thật khó chấp nhận.
“Tư duy nhiệm kỳ” của các vị lãnh đạo ở nhiều địa phương càng có dịp phát huy trong câu chuyện bán tài nguyên này. Vụ bán mỏ sắt cho một công ty của Trung Quốc ở tỉnh Phú Yên là một bằng chứng rõ nhất cho kiểu “tư duy nhiệm kỳ” ấy. Không biết Phú Yên thu được bao nhiêu tiền ngân sách tỉnh sau khi bán 1 triệu tấn quặng sắt cho một công ty của Trung Quốc, nhưng hậu quả mà người dân đang sinh sống quanh mỏ sắt Phong Hanh, xã An Định, H.Tuy An này thì thật khó lường.

Nếu như mỏ sắt ở Phú Yên có giấy phép khai thác hẳn hoi thì mỏ thiếc ở Đà Lạt lại chẳng có tờ giấy nào nhưng quy mô khai thác thì đâu thua kém gì. Chẳng phải nơi rừng thiêng heo hút, ngay giữa lòng Đà Lạt đó thôi mà mỏ thiếc ấy đã tồn tại một cách công khai với hệ thống đường hầm chằng chịt. “Thiếc tặc” còn kéo cả điện, nước và xe chở đất vào hệ thống đường hầm để phục vụ cho việc đào đãi quặng mà chính quyền thành phố này vẫn không hay biết! Dư luận Đà Lạt đặt nghi vấn rằng liệu có bảo kê cho “thiếc tặc” hay không là có cơ sở đấy. Trên 500.000 lượt du khách đã ghé thăm thắng cảnh Thung lũng Tình Yêu trong năm 2011 hẳn là không thể không nhìn thấy hệ thống địa đạo chằng chịt này. Chỉ có chính quyền là không nhìn thấy mà thôi.
Tiếng kêu của các mỏ vàng đã từng vang lên khắp các huyện phía tây Quảng Nam, Quảng Ngãi, giờ đến lượt mỏ sắt, mỏ thiếc kêu ngay giữa lòng thành phố. Lãnh đạo các địa phương có nghe thấu không?
Trần Đăng (Thanh niên)