Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Những cô bé tuổi teen trong trại giam

01/09/2009 4 phút đọc Theo: Công an nhân dân
Chểnh mảng học hành, thích a dua với chúng bạn, lại sẵn bản tính bồng bột... nhiều nữ sinh đã mắc tội nghiêm trọng,
Những cô bé tuổi teen trong trại giam

Chểnh mảng học hành, thích a dua với chúng bạn, lại sẵn bản tính bồng bột... nhiều nữ sinh đã mắc tội nghiêm trọng, phí hoài tuổi trẻ tại trại giam.

 

Một phạm nhân tuổi teen đang học nghề tại Trại giam số 6. Ảnh: CAND

 

Tại trại giam số 6 (Cục V26) ở Nghệ An, Liên với gương mặt trắng hồng, làn da mịn màng của tuổi mới lớn ngồi thẫn thờ với đôi mắt đượm buồn. Nhớ gia đình, cô bé buột miệng: "Hà Nội bây giờ đẹp lắm nhỉ...". Trong mắt nó chứa chan nỗi khát khao được trở về nhà.

 

Trong gia đình, Liên bướng bỉnh, ương ngạnh khác hắn với chị gái. Bỏ học từ năm lớp 6, Liên vùi đầu ở các quán Internet. Nó thường bỏ nhà đi chơi đêm, nói dối bố mẹ xin tiền đi học thêm để lấy tiền chat.

 

Vào một ngày hè năm 2007, Liên bỏ nhà, từ Hà Nội đi xuống Quảng Ninh lừa xe của bạn chat đem đặt lấy 5 triệu đồng. Có tiền, Liên cùng nhóm bạn nghiện chat thuê nhà nghỉ, sống bầy đàn với nhau... Khi chẳng còn một xu dính túi, cô bé mới mò về Hà Nội, nhưng nó cũng lỳ lợm, chẳng chịu về nhà.

 

Bố mẹ Liên đã tìm thấy con khi đang vật vờ tại một quán Internet. Ở nhà vài ngày, mặc cho gia đình "nhốt", Liên vẫn trốn ra ngoài tiếp tục thực hiện một vụ cướp khác.

 

Cô bé bị kết án tù. Vào trại được thời gian ngắn, Liên quậy phá, do cái tính trẻ con xen lẫn sự ngang bướng của cô gái mới lớn... Liên còn nhớ hôm đó, quản giáo gặp nó không nói một câu gì. Duy chỉ có ánh mắt rầu rầu làm cô bé tuổi teen cảm thấy phải suy ngẫm.

 

Có lẽ, lâu lắm rồi, Liên mới biết quan tâm đến những xúc cảm của người khác đối với mình. Đêm đó, nó đã không ngủ được. Câu nói nhẹ nhàng của người quản giáo đã khiến cô bé cứng đầu như Liên phải suy nghĩ: Đã vào đây chịu sự quản lý, giáo dục, tại sao không thương yêu nhau.

 

Sau đêm đó, Liên đến nhận lỗi với cán bộ quản giáo, rồi thích nghi dần với cuộc sống nề nếp, theo kẻng của trại. Được học nghề, Liên biết trân trọng sức lao động của những người thân trong gia đình. Thi thoảng mẹ và chị gái lại lặn lội hàng trăm cây số vào thăm con. Nhìn dáng mẹ gầy gò, nó thấy nao lòng... Cô bé phấn đấu cải tạo thật tốt, để sớm có cơ hội trở về đoàn tụ cùng gia đình.

 

Đi cướp vì buồn

 

Ký ức tuổi thơ của Nguyễn Ngọc Ánh là hình ảnh người mẹ xơ xác, cam chịu... người cha tù tội vật vờ trong những cơn nghiện, căn nhà nằm giữa thủ đô nhưng nhếch nhác, xác xơ. Tuổi thơ lam lũ khiến nó già dặn hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi.

 

Ánh kể rằng ngày nhỏ nó đâu có biết ma túy là cái gì. Một lần đi học về, lũ bạn cùng trường túm tụm nhau nói rằng, bố nó là thằng nghiện. Đêm đó, cô bé khóc rất nhiều. Nó hỏi mẹ nhưng bà chỉ biết im lặng rồi khóc... Đứa con gái mới lớn chản nản sống khép kín và bắt đầu bỏ học từ năm lớp 6 rồi tụ tập với đám bạn, bỏ nhà sống lang thang.

 

Trong một vụ cướp tài sản cùng đám bạn chat, Ánh bị bắt vào Trại giam số 6… Cô bé vốn quen với lối sống buông thả dần dà cũng thích nghi được với cuộc sống nề nếp, quy củ của trại.

 

Ánh xin được theo học nghề làm bóng, đôi bàn tay vốn chẳng quen với việc lao động, khi bắt tay vào việc cũng lóng ngóng, vụng về. Nhưng rồi với sự giúp đỡ tận tình của các cán bộ quản giáo, Ánh dần thành thạo nghề. Vào trại Ánh mới thấy được giá trị của sức lao động. Khi được các cán bộ quản giáo giảng dạy, em càng thương mẹ hơn.

 

Nhắc đến mẹ, Ánh lại rơm rớm nước mắt. Ánh bảo, lần nào vào thăm mẹ cũng khóc. "Mẹ bảo đã biết khổ chưa con, em thương mẹ lắm. Sau khi ra trại, em sẽ học nghề cắt tóc để đi làm", nữ phạm nhân tuổi teen nghẹn lời khi nghĩ đến ngày được về nhà.

(Công An Nhân Dân)

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu