Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

"Kỳ án" 7 thanh thiếu niên bị án tù cướp tài sản, hiếp dâm kêu oan ở Phú Yên ( Kỳ 2)

21/06/2010 10 phút đọc Hoài Nguyên
Kỳ 2: Hành trình tố tụng  đầy trắc trở Tại TP Tuy Hoà, lương y Phạm Thị Hồng cũng xác nhận: Bị án cuối cùng của
"Kỳ án" 7 thanh thiếu niên bị án tù cướp tài sản, hiếp dâm kêu oan ở Phú Yên ( Kỳ 2)

 

Kỳ 2: Hành trình tố tụng  đầy trắc trở

 

Tại TP Tuy Hoà, lương y Phạm Thị Hồng cũng xác nhận: Bị án cuối cùng của vụ việc Nguyễn Khoa Trưởng vừa được ra trại sau 5 năm thụ án vẫn còn huyệt dương minh! Với những căn cứ ban đầu này, chúng tôi bắt đầu tiếp cận hồ sơ vụ án.

Người thân của các bị án đang trình bày với PV

"Cả 7 thằng nhỏ vẫn như trống tơ"

Rời trại giam Đồng Găng, dù đã có trong tay một phần cơ sở tin cậy cho quá trình thực hiện phóng sự điều tra này, nhưng tâm trí tôi rối bời, thầm mong sẽ không có nỗi đau thứ 2 sau vụ án của 3 chú cháu Tình, Lợi, Kiên, ở Hà Đông, Hà Nội.

Ngồi bên cạnh tôi, suốt 150 km từ Đồng Găng về Tuy Hoà, lương y Phạm Thị Hồng cứ khóc ròng và ngỏ ý muốn trở ra Hà Nội ngay tức khắc để thưa với các cơ quan và người có trách nhiệm rằng: "Tôi khẳng định 7 cháu này bị oan. Tôi có cơ sở của tôi và sẵn sàng hy sinh tính mạng mình để đảm bảo sự công bằng cho các cháu. Kể cả việc các cháu bỗng dưng được sinh hoạt tình dục sau khi tôi kiểm tra thì với kinh nghiệm nghề nghiệp, tôi vẫn xác định được". Rồi, bà Hồng đưa ngón tay tính toán chi tiêu của gia đình  từ đồng lương của mình và cho biết: "Bắt đầu từ tháng 6 này, tôi sẽ trích một phần thu nhập để gửi cho 2 bị án Thái và Vũ vì hoàn cảnh quá bi đát, người thân không thể thăm nuôi".

Tại TP. Tuy Hoà, chúng tôi gặp Nguyễn Khoa Trưởng đã được ra trại. Kiểm tra huyệt dương minh của Trưởng xong, bà Hồng thốt lên: "Vậy là cả 7 thằng nhỏ cho đến hôm nay vẫn như những con trống tơ".

Nghe bà Hồng nói, tôi nhớ lại những lời tâm sự của Diệp Hồng Thái lúc chiều: "Tối 8/4/2005, sau khi ký biên bản, Xuân Nguyên, Hải và Khương được tại ngoại, còn chúng cháu bị đưa về nhà tạm giam CA tỉnh. Đến ngày 5/3/2007 cả Hải, Xuân Nguyên và Khương bị bắt lại, thời điểm đó Hải và Xuân Nguyên cận ngày thi tốt nghiệp THPT. Chúng cháu bị bắt, phải nhận tội và phải đi tù cho dù chúng cháu không gây nên tội. Có những điều giờ đây cháu không muốn nhắc hay nghĩ đến rằng vì sao chúng cháu phải nhận tội. Chỉ biết rằng chúng cháu nhận là vì sức chịu đựng kém, vì muốn được sống và muốn nhanh chóng được về nhà đi học. Sự thật chúng cháu không phải là thủ phạm của vụ cướp tài sản, hiếp dâm mà bản án nêu. Bởi thời điểm xảy ra vụ việc thì Hải ở nhà; Xuân Nguyên đã theo mẹ về; Khương ngủ trong lều vịt; Trưởng cũng ở nhà. Địa điểm xảy ra vụ việc như nạn nhân trình báo cách xa nơi chúng cháu châm cá...".

Vụ án trong bản cáo trạng

Theo tài liệu của cơ quan điều tra, VKSND tỉnh Phú Yên đã truy tố hành vi phạm tội của 7 bị cáo: "Khoảng 21h ngày 6/4/2005, Thái, Vũ, Trưởng, Khương, Hải, Thạch Nguyên, Xuân Nguyên rủ nhau đi châm cá ở mương nước thuộc thôn Phú ân, xã Hoà An, huyện Phú Hoà. Trong lúc châm cá, Hải và Thạch Nguyên phát hiện thấy anh Đặng Trường S và chị Lê Thị Mai H đang ngồi tâm sự ở bờ vùng, Hải và Thạch Nguyên rủ cả bọn tới rình hai người, cả bọn đồng ý.

Bị phát hiện, Thái và Trưởng cầm cây gỗ xông vào đánh anh S. Thạch Nguyên và Hải khống chế anh S. Vũ, Khương và Xuân Nguyên ôm chị H kéo ra cách chỗ anh S khoảng 2m, sau đó đè chị H nằm xuống đất. Lúc này Thạch Nguyên bảo Trưởng đi ra chỗ chị H xem có vàng, tiền thì lấy. Thái và Trưởng qua chỗ chị H. Chị H bị Vũ cởi quần, Thái đi tới bịt miệng, còn Trưởng giữ tay chị H, Xuân Nguyên giữ chân chị H. Thái bảo Vũ giao cấu với chị H. Vũ giao cấu với chị H... Vũ đứng dậy dùng tay bịt miệng chị H. Liền đó, Thái giao cấu với chị H.... Trưởng tháo chiếc nhẫn trị giá 50.000 đồng chị H đeo ở tay và lục túi quần của chị lấy 50.000 đồng. Sau khi giao cấu, Thái và Vũ đến đè anh S. Thạch Nguyên tới chỗ chị H. lấy 1 nhẫn vàng chị đeo ở tay trị giá 60.000 đồng, sau đó giao cấu với chị... Lúc Thạch Nguyên giao cấu, Hải, Khương giữ tay chị H. và sờ nắn. Trong lúc khống chế anh S, Thái lục túi của anh lấy 180.000 đồng, Vũ tháo một đôi giày và một thắt lưng trị giá 170.000 đồng.

 Khi anh S và chi H bỏ chạy, cả bọn đến ngồi ở cầu ván gần nhà Thạch Nguyên. Tại đây, Thái đem tiền ra đếm và nói cho cả bọn biết là lấy được 180.000 đồng, Trưởng nói lấy được của chị H 45.000 đồng và 1 chiếc nhẫn. Trưởng đưa tiền cho Thái, còn nhẫn thì đưa cho Thạch Nguyên cất giữ. Thạch Nguyên nói lấy được của chị H 1 chiếc nhẫn, nhưng lúc chạy đã bị rơi mất. Vũ lấy được của anh S đôi giày và thắt lưng nhưng đã ném xuống mương. Cả bọn chưa kịp bán vàng, chia tiền thì bị bắt".

Mặc dù các đối tượng đều phản cung sau ít ngày nhận tội, riêng Xuân Nguyên chỉ kêu oan, không nhận tội, nhưng tại phiên toà sơ thẩm ngày 29/9/2006, HĐXX tuyên phạt: Nguyễn Diệp Hồng Thái 14 năm tù; Đỗ Nam Thành Vũ 10 năm 9 tháng tù; Võ Thạch Nguyên 10 năm 6 tháng tù; Nguyễn Khoa Trưởng 5 năm 6 tháng tù đều về tội Cướp tài sản, Hiếp dâm. Đỗ Tùng Hải 4 năm tù; Đoàn Xuân Nguyên 4 năm tù; Tôn Đức Khương 3 năm tù đều về tội Hiếp dâm.

Một số chi tiết cần xem xét lại

Phán quyết của TAND tỉnh Phú Yên đã khiến 7 gia đình như chết đi sống lại. ước mơ và dự định tương lai của 6 cậu học trò đang cắp sách tới trường (Thái đang học năm thứ 2 Trường trung cấp công nghiệp tỉnh; Xuân Nguyên năm nào cũng đạt học sinh khá, giỏi; Hải sắp tốt nghiệp PTTH, Thạch Nguyên sắp hết lớp 10, Vũ sắp hết lớp 11, Trưởng là vận động viên Taekwondo tham dự cuộc thi lớn do Sở Giáo dục và Đào tạo Phú Yên tổ chức) tan thành mây khói.

Trong 5 năm qua, biết bao lá đơn của các bị cáo và gia đình gửi đi với mong muốn vụ án sớm được xem xét lại để làm sáng tỏ trắng đen. 11 phiên toà được nâng lên đặt xuống và kết quả càng khiến các gia đình khổ ải thêm khi 3 bị cáo Xuân Nguyên, Tùng Hải và Đức Khương bị tăng án, bởi VKS cho rằng cơ quan điều tra đã bỏ lọt tội.

Cụ thể, tại bản kháng nghị phúc thẩm ngày 12/10/2006, VKSND tỉnh Phú Yên nêu: "Việc nhận định về đồng phạm cướp tài sản của án sơ thẩm chưa được toàn diện, chưa đánh giá hết tính chất, mức độ, hậu quả phạm tội của 3  bị cáo Đoàn Xuân Nguyên, Đỗ Tùng Hải, Tôn Đức Khương. Tuy không có sự bàn bạc trước việc lấy tài sản, nhưng quá trình thực hiện tội phạm các bị cáo không giới hạn nhau về hành vi thực hiện tội phạm. Các bị cáo tham gia đánh, khống chế anh S, giữ chân, giữ tay chị H giúp cho các bị cáo khác thực hiện hành vi vừa hiếp vừa lấy tài sản. Điều đó thể hiện rõ hành vi của người này tạo điều kiện cho người khác để thực hiện hành vi hiếp dâm và lấy tài sản. Như vậy, các bị cáo Hải, Khương và Xuân Nguyên có đủ cơ sở xác định là đồng phạm của tội cướp tài sản và phải chịu hậu quả chung với hành vi cướp tài sản của Thạch Nguyên, Thái, Vũ, Trưởng theo cáo trạng số 87 ngày 31/8/2006 mà VKS đã truy tố".

VKSND tỉnh Phú Yên quyết định kháng nghị một phần bản án hình sự sơ thẩm số 61 ngày 29/9/2006 của TAND tỉnh về việc nhận định và tuyên bố các bị cáo Hải, Khương, Xuân Nguyên không phạm tội cướp tài sản. Yêu cầu Toà phúc thẩm TAND Tối cao tại Đà Nẵng xét xử vụ án theo thủ tục phúc thẩm theo hướng huỷ một phần bản án hình sự sơ thẩm số 61 của TAND tỉnh Phú Yên để xét xử lại theo hướng các bị cáo Xuân Nguyên, Hải, Khương phạm tội cướp tài sản. Kháng nghị này được Tòa Phúc thẩm TANDTC tại Đà Nẵng chấp nhận khi xét xử phúc thẩm ngày 2/4/2007.

Ngày 12/10/2007, TAND tỉnh Phú Yên đã xét xử lại và vẫn tuyên bố 3 bị cáo Xuân Nguyên, Hải, Khương không phạm tội cướp tài sản. Không đồng ý với phán quyết này, ngày 25/10/2007, VKSND tỉnh Phú Yên lại có bản kháng nghị số 15 đề nghị Toà phúc thẩm TANDTC tại Đà Nẵng xét xử vụ án các bị cáo Xuân Nguyên, Hải, Khương theo hướng các bị cáo này phạm tội cướp tài sản. Và ngày 25/12/2008, Toà phúc thẩm TANDTC tại Đà Nẵng đã tuyên xử phạt những bị cáo này thêm 1 năm 3 tháng tù giam.

Tuy nhiên, điều khó hiểu là trong kháng nghị của VKSND tỉnh Phú Yên chủ yếu đề cập đến các tình tiết tăng án, trong khi có nhiều điểm bất hợp lý, những tình tiết hết sức quan trọng làm căn cứ xác định hành vi phạm tội của các bị cáo có thể chưa được xem xét một cách đầy đủ và chưa được kháng nghị...

Phóng sự điều tra của Hoài Nguyên (ĐS&PL)Kỳ 3: Bản kết luận giám định "biết nói"

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu