Sau một thời gian im hơi lặng tiếng, gần đây, điện tử xèng, một hình thức của đánh bạc xuất hiện công khai, tràn lan ở Hà Nội mà không gặp bất cứ trở ngại nào từ phía cơ quan chức năng.
Kỳ 1: Bán cuộc đời cho 'ma' xèng
Dạo một vòng Hà Nội, ở bất cứ con phố nào, dù lớn dù nhỏ, nội hay ngoại thành, cũng dễ dàng bắt gặp loại máy điện tử xèng. Máy xèng xuất hiện thu hút hàng trăm “con nghiện” tới "đốt tiền" mỗi ngày. Những máy xèng này được đặt lộ liễu trong các quán nước, quán trà đá, mà chỉ cần đi lướt qua cũng có thể thấy. Mỗi quán có từ 3 - 5 máy và rất ít khi vắng người chơi.
 |
| Một máy xèng đặt lộ liễu ngay cạnh đường đi tại Xuân La. |
Đâu đâu cũng thấy game xèng
Tại ngõ 29, phố Khương Hạ, đếm sơ sơ cũng có tới 4 quán xèng. Khi chúng tôi ghé một quán bán nước tại ngõ này, chếch phía trong nhà chừng 2m, một nhóm ba thanh niên đang chuyên chú vào một chiếc máy xèng có đèn xanh đỏ nhấp nháy. Tiếng tranh cãi, chửi bới tục tĩu phát ra không ngừng: “Thằng ngu, tao bảo mày đặt cửa này mà không nghe, tao chơi chứ mày chơi à”...
Đến phố Đặng Văn Ngữ mới thấy nơi đây không chỉ là tụ điểm của các trò game trực tuyến mà còn là “sào huyệt” của những "con nghiện" xèng. Phố nhỏ mà quy tụ tới gần trăm máy. Máy được đặt ở những quán nước ngay mặt tiền của phố và len lỏi sâu vào trong các ngõ. Không khí “cày” xèng ở đây cũng nhộn nhịp không kém.
Khu vực quanh THPT Kim Liên, vào giờ nghỉ trưa, phía trước cửa một quán trà đá kiêm luôn “đại lý” xèng, có vài chiếc xe máy, xe đạp chen chúc nhau, anh H. chủ quán này tự hào khoe: “Quán anh khi nào cũng có khách, mà chủ yếu toàn khách quen”. Chỉ vào một cu cậu đeo kính có khuôn mặt non choẹt, áng chừng lớp 8, lớp 9 đang dán mắt vào màn hình anh nói: “Cu này là khách ruột của anh đấy, nó ngồi đây từ sáng, có hôm nó cày luôn đến chiều tối, bỏ cả ăn trưa”.
Tương tự, trên hầu hết các tuyến phố, ngõ ngách của Thủ Đô như: Lương Thế Vinh, Lương Yên, Yên Hòa, Phùng Khoang, Xuân La… đâu đâu cũng thấy game xèng hiện hữu thu hút con nghiện mà chủ yếu là ở độ tuổi thanh thiếu niên.
Nhiều người khuynh gia bại sản
Không hiểu game xèng có ma lực gì mà hàng ngày vẫn thu hút rất đông người tham gia dù được hưởng hương vị chiến thắng thì ít mà thua thì vô số. Có người rơi vào cảnh khuynh gia bại sản, bán cả cuộc đời chỉ vì nghiện chơi xèng.
 |
| Những "con nghiện" đang "cày" xèng. |
Nguyễn Hoàng V., sinh viên năm cuối ĐH dân lập Thăng Long, cho biết, trước đây khi mới xuống Hà Nội học, V. học rất chăm, ít khi phải thi lại môn nào. Một lần, người bạn của V. rủ đi chơi xèng. Ban đầu thấy hay hay nên thi thoảng V. chơi với số tiền 10.000, 15 000 đồng.
Càng chơi, càng được nên V. sinh ham, chơi với số tiền lớn hơn, chơi lớn thì lại mất nhiều. Cay cú, V. bỏ bê học hành để quyết "ăn thua" với máy. Kết quả là V. phải học lại một năm, nợ nần lên đến vài chục triệu đồng. “Có đêm, mình chơi đến hơn triệu đồng tiền xèng, đêm này nối đêm khác, tiền cứ đội nón ra đi, đến bây giờ nghĩ lại cái ngày bố mẹ phải đi từ quê ra trả nợ cho mình mới thấy mình thật ngu muội, chỉ biết làm khổ bố mẹ ”, nói đến đây, V. không ngăn nổi hai hàng nước mắt.
Còn Trần Mạnh L. đến với xèng vì sẵn đam mê cờ bạc, lô đề. Mới học lớp 11 nhưng L. đã nổi tiếng là "dân chơi" ở THPT H.X.H. Chơi lô không "đã", L. lao mình vào các quán xèng. L. được mệnh danh là "đại gia" xèng ở quận Thanh Xuân không phải kiếm được tiền từ xèng mà vì thói chơi ngông của L. Mỗi khi thấy L. đến quán, chẳng cần L. nói gì, chủ quán đã khệ nệ mang ra cả khay xèng cho "đại gia" này. Thức đêm cày xèng đến phờ phạc, mới 16 tuổi mà nhìn L. không khác gì những người 30 tuổi. Đến nay, cả bạn bè và gia đình đều không rõ tin tức của L., bởi nợ nần, L. bỏ học trốn biệt tích.
Không chỉ V. , L. mà rất nhiều người khác là nạn nhân của xèng. Cách đây không lâu, một vụ án thương tâm xảy ra ở xã Quảng Phú Cầu, huyện Ứng Hòa, Hà Nội, vì xèng. Chỉ bởi 200.000 đồng nợ tiền xèng mà Lê Văn Điệp đã cướp đi sinh mạng của Nguyễn Hữu Tuấn, một người cùng thôn ngay trong đêm 30 Tết. Điệp phải trả giá bằng cả cuộc đời sau song sắt, bỏ lại vợ dại, con thơ.
Không khó để biết game xèng là một hình thức của cờ bạc. Nhưng hiện nay, tệ nạn này vẫn bị "thả nổi". Hằng ngày bao người lao vào chơi như những con thiêu thân...
Kỳ 2: Đại bản doanh và thủ đoạn 'móc túi'
Hàng ngày có hàng trăm, hàng nghìn người như những con thiêu thân, lao mình vào những vòng quay số phận của điện tử xèng, mà không biết mình bị móc túi một cách hết sức tinh vi.
| Chỉ cần bỏ tiền mua xèng (giống như một đồng xu hình tròn bằng kim loại): xèng to 1.000 đồng, xèng nhỏ 500 đồng một cái, rồi bỏ vào khe góc bên phải của máy. Với mỗi xèng, người chơi có 10 điểm, sau đó sẽ cược điểm vào các cửa, thường một máy có 8 cửa theo mức "cược": 10, 30, 40... Cửa bar có mức cao nhất là 100 điểm. Cuối buổi chơi, nếu thắng sẽ đổi điểm ra số tiền tương ứng. Ví dụ, người chơi đạt 400 điểm thì tương ứng với 40.000 đồng. |
Theo tìm hiểu của Đất Việt, hầu hết máy xèng trên địa bàn Hà Nội được đặt tại các quán nước không phải của chủ quán, mà do một "cai thầu".
"Từ khi tôi mở quán, có một người lạ mặt đến hỏi địa điểm đặt máy với mức phần trăm ăn chia là 30 - 70%. Thấy cũng chẳng mất gì, lại kiếm thêm chút tiền nên tôi đã đồng ý. Nếu máy hỏng thì chủ máy sửa, cứ vài ba ngày lại có người đến kiểm tra và theo dõi doanh thu một lần”, chị Hà Thị Thoa, chủ quán nước có 3 máy xèng trong ngõ 29 (Khương Hạ), cho biết.
Truy lùng "đại bản doanh"
Để tìm hiểu thực hư về máy xèng, tôi (PV) vào vai những người ở tỉnh xa đến Hà Nội tìm mua máy xèng về kinh doanh với số lượng lớn. Mất hai ngày lân la, dò hỏi và lần theo các mối bán máy xèng trên mạng, tôi tìm gặp ông T., người đăng mẩu rao vặt có bán máy xèng đủ kiểu, tại ngõ 190 Nguyễn Trãi (Thanh Xuân). Ở những phút ban đầu, ông T. nhìn tôi chằm chằm, tỏ vẻ dò xét rất kỹ lưỡng; sau đó, dẫn tôi đến "đại bản doanh" sản xuất loại máy cờ bạc trá hình - một cơ sở khá rộng tại phường Tương Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội.
 |
| Một công nhân đang làm thùng máy xèng tại xưởng. |
Nhìn từ ngoài, đây là một một căn nhà hai tầng, kín cổng cao tường và không bao giờ chào đón người lạ. Ông T. bấm chuông, một thanh niên khẽ hé cánh cửa sắt quan sát, rồi mở cổng cho chúng tôi vào và khóa lại ngay.
Lúc này, ở khoảng sân rộng khoảng 60 m2 có gần chục công nhân đang say sưa lắp ghép các bộ phận của máy xèng, còn phía trong nhà, ông chủ đang bàn chuyện làm ăn với hai người khách mua máy xèng. Được biết, máy xèng hoa quả và máy xèng xanh đỏ (loại máy mới nhất) có giá dao động từ 1,8 đến 2,6 triệu đồng.
Các "chiêu lừa" dần hé lộ
Sau khi trình bày về việc muốn mua máy xèng, tôi được một người thanh niên chừng ngoài 30 tuổi hướng dẫn cặn kẽ về cách sử dụng máy, từ đây các chiêu lừa bịp, “móc túi” của các chủ xèng mới dần được hé lộ.
 |
| Chủ xèng đang điều chỉnh IC để "móc túi" người chơi. |
Người thanh niên này khẳng định: “Muốn cho khách ăn được hay không là do mình, em muốn cho khách ăn nhiều cũng được, ít cũng được tùy vào cách em chỉnh máy.... Phía trong của máy xèng loại mới (xèng xanh đỏ) có gắn IC và ba nút bấm ba nút bấm, gồm: nút điều chỉnh xác suất ăn của khách, xác suất trúng cửa lớn, cửa nhỏ. Người chơi có ăn được hay không là do chủ máy cài đặt."
Theo quan sát, các mức khó, dễ đều hiện lên màn hình máy khi chủ máy chỉnh và con số này dao động từ 800 đến 940, để ở mức càng thấp (800 đến 850) thì người chơi càng khó trúng. “Khi mới mở quán, để thu hút người chơi thì em nên để ở mức dễ cho người chơi trúng nhiều để họ ham, rồi mình mới điều chỉnh lên mức khó; rồi còn tùy, để một thời gian nếu khó quá, ít đứa chơi thì em lại để mức dễ hơn một chút... Em cứ yên tâm, dù để ở mức dễ nhất thì xác xuất ăn của mình với khách vẫn là 6 - 4”, người thanh niên nói.
 |
| Người thanh niên đang hướng dẫn khách cách sử dụng máy. |
Để tôi yên tâm "nhập hàng", một phụ nữ được coi là kế toán của xưởng này, còn tiết lộ: "Linh kiện máy xèng như chíp và IC đều được nhập từ Trung Quốc, vận chuyển về đây qua cửa khẩu Lạng Sơn. Xưởng chỉ lắp ráp linh kiện và đóng thùng máy; sau đó phân phối máy xèng cho hầu hết các tỉnh khu vực phía Bắc như: Hải Phòng, Quảng Ninh, Tuyên Quang…
Quả thật, ít ai nghĩ được rằng, ngay giữa lòng Thủ đô lại tồn tại một xưởng sản xuất loại máy cờ bạc trá hình mà không có một cơ quan chức năng nào quản lý!
| Xác suất thắng đúng là rất nhỏ! Đây là thừa nhận của những cao thủ chơi xèng vì nếm được hương vị chiến thắng là rất gian nan. Phạm Sơn T., sinh viên ĐH Xây dựng, từng một thời cày xèng thâu đêm, cho biết: “Hồi mới chơi, thi thoảng mình thắng khá đậm, cảm thấy dễ kiếm ăn nên cày liên tục, nhưng càng chơi càng mất, đến lúc nợ nần chồng chất mới tỉnh ra”. Nguyễn Quang H., ĐH Bách Khoa, một thời là “ma xèng”, cũng khẳng định: “Chơi một thời gian khá lâu, mình mới thấy đây là một trò lừa bịp rõ ràng, trong 100 người chơi thì may lắm mới có một người mang được tiền của chủ xèng về. Nhưng mình vẫn không hiểu chủ xèng điều khiển như thế nào...”. |
Như Kỷ (Đất Việt)