Một vụ án mạng “giết người tình” có nhiều uẩn khúc gây bức xúc dư luận và ngay chính tòa án cũng nhận thấy bản chất vụ án còn nhiều lợn cợn nên 3 lần trả hồ sơ yêu cầu điều tra lại, thực nghiệm hiện trườn, giám định… nhưng cả cơ quan điều tra, VKS nhất quyết không làm và còn “đánh đố” tòa!
Chính cách làm của cơ quan điều tra, VKS gây bức bình cho dư luận. Những tràng pháo tay đồng tình đã nổ rang 2 phiên tòa khi đại diện VKS giữ quyền công tố bị đề nghị “truất quyền thi đấu” cũng như khi HĐXX tuyên trả hồ sơ để điều tra lại.
Theo cáo trạng của Viện KSND tỉnh Đồng Nai, Nguyễn Thị Mỵ và Đỗ Triều Nam ở cùng tổ 11, khu phố 10, phường Hố Nai, thành phố Biên Hòa, Đồng Nai, có quan hệ tình cảm yêu thương nhau từ đầu năm 2008. Trong thời gian đi du học ở Malaysia, Nam thường xuyên về Việt Nam thăm gia đình và cùng Mỵ nhiều lần đi thuê khách sạn để yêu đương và kết quả Mỵ phải phá bỏ cái thai ngoài ý muốn.
![]() |
Tháng 8/2009 Nam lại về Việt Nam gặp Mỵ. Chiều 12/8/2009 sau khi đi ăn nhậu với bạn bè, trên đường chở Mỵ về, Nam nói với Mỵ: “Gia đình Nam không đồng ý cho quan hệ với Mỵ nên hai người chia tay” nhưng Mỵ không đồng ý. Nam nói: “Nếu Mỵ không đồng ý Nam sẽ mua một con dao đưa Mỵ đâm Nam một nhát vào ngực rồi không gặp nhau nữa”.
Sau đó, Nam chở Mỵ đi mua một con dao Thái Lan và đến bên hông sân bóng đá Đồng Nai, rồi đưa dao cho Mỵ bảo Mỵ đâm mình. Do Mỵ không chịu đâm nên Nam tiếp tục chở Mỵ đến khu vực vườn tràm thuộc tổ 11 khu phố 4 phường Trảng Dài, biên Hòa để Mỵ dễ thực hiện.
Tại đây, Nam dựng xe lấy dao đưa cho người yêu bảo Mỵ đâm nhưng cô gái không thực hiện. Sau đó, hai bên xảy ra cãi vã rồi Nam bỏ đi nhưng bị Mỵ nắm lưng quần kéo lại và nói: “Nếu Nam về, Mỵ sẽ tự sát”.
Khi Nam quay lại mạt sát, xúc phạm Mỵ làm Mỵ tức giận liền chụp dao đâm Nam liên tiếp 3 nhát vào ngực, bụng và cánh tay. Khi Nam quay lưng bỏ đi ra đường Mỵ đâm tiếp 7 nhát nữa vào lưng Nam làm gãy cả dao. Nam gục ngã chết tại chỗ. Đến trưa 13/12/2009, Mỵ được anh trai và bố đưa đến Công an Hố Nai tự thú.
Quá trình điều tra vụ án cho đến hai phiên xử sơ thẩm, đại diện cho người bị hại luôn cho rằng một mình cô gái “liễu yếu” không thể ra tay sát hại con trai họ một cách dã man như thế được mà trong vụ án này có nhiều người thực hiện…
Đặc biệt, những vết đâm trên người nạn nhân do nhiều loại hung khí gây ra chứ không thể do dao Thái Lan; lời khai nhận tội của bị cáo đầy mâu thuẫn… Gia đình nạn nhân liên tục khiếu nại, yêu cầu các cơ quan tố tụng tiến hành áp dụng các biện pháp nghiệp vụ điều tra trưng cầu giám định; thực nghiệm điều tra… để tìm ra sự thật nhưng đều bị làm ngơ.
Tuy nhiên, khi tiến hành giám định, “do thời gian quá lâu, gần 6 tháng sau mới giám định) nên không thể giám định được dấu vân tay trên cán dao còn sót lại tại hiện trường”. Ngay cả nghiệp vụ sơ đẳng nhất trong điều tra là dựng lại hiện trường, thực nghiệm điều tra không được thực hiện vì theo VKS là “không cần thiết. Bị cáo đã nhận tội”!? Trong khi đó, Khoản 2 Điều 72 Bộ Luật Tố tụng Hình sự (BLTTHS) quy định: “Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội”. Xét thấy vụ án còn nhiều uẩn khúc, tại phiên tòa sơ thẩm lần 1, HĐXX TAND Đồng Nai trả hồ sơ yêu cầu VKS “tiến hành thực nghiệm điều tra, dựng lại hiện trường; xác định thời điểm chính xác bị cáo gây án; tiến hành giám định lại các vết thương trên người nạn nhân xem là vật gì gây ra và do ai gây ra…”.
Nhưng, Viện KSND Đồng Nai lại có văn bản trả lời tòa: “Việc yêu cầu thực nghiệm điều tra, dựng lại hiện trường là không cần thiết. Việc giám định lại nếu tòa xét thấy cần thiết thì ra quyết định giám định lại”! Cách làm của Viện KSND Đồng Nai đã đi ngược lại với các quy định của tố tụng. Điều 10 BLTTHS quy định: “Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án phải áp dụng mọi biện pháp hợp pháp để xác định sự thật của vụ án một cách khách quan, toàn diện và đầy đủ,…”. Khoản 3 Điều 23 BLTTHS cũng quy định: “Viện kiểm sát thực hành quyền công tố và kiểm sát việc tuân theo pháp luật trong tố tụng hình sự nhằm bảo đảm mọi hành vi phạm tội đều phải được xử lý kịp thời; việc khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án đúng người, đúng tội, đúng pháp luật, không để lọt tội phạm và người phạm tội, không làm oan người vô tội”.
Tại phiên tòa sơ thẩm lần 2 mới đây đại diện Viện KSND tỉnh Đồng Nai lại tiếp tục “gây sốc” khi không hề có bất kỳ câu hỏi, thẩm vấn gì. Sự im lặng khó hiểu của cơ quan công tố càng làm cho dư luận tin rằng “có vấn đề, có tiêu cực”. Và thêm một lần nữa, tòa án phải trả hồ sơ yêu cầu điều tra lại vì “chưa làm rõ được sự thật khách quan của vụ án”.
Người chết cũng đã chết nhưng liệu cái chết ấy có đúng như sự thật khách quan đã diễn ra? Những người chấp pháp và công dân liệu có an tâm khi vụ án, tội ác còn quá nhiều uẩn khúc?
