Kỳ cuối: KHI “BỐ GIÀ” TÌM CÁCH ĐỂ ĐƯỢC... SỐNG!
Để tìm đường sống trong cái chết cận kề, bọn tội phạm đã sử dụng tất cả mánh khóe quỷ quyệt hòng chối tội. Thậm chí, “bố già” Trần Văn Minh còn hăm dọa điều tra viên trong lúc lấy lời khai. Nhưng trước sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần đấu tranh chống tội phạm của người chiến sĩ công an nhân dân, cuối cùng những kẻ thủ ác đã phải nhận hình phạt thích đáng của pháp luật.
Sau khi Trần Minh Dương được cứu sống và chuyển từ Bệnh viện huyện Kỳ Anh - Hà Tĩnh về Nghệ An để chữa trị trong sự bảo vệ nghiêm ngặt của lực lượng công an, kế hoạch truy sát nạn nhân của ông trùm ma tuý bất thành. Biết điều không lành sẽ xảy ra, “bố già” Trần Văn Minh lập tức bỏ trốn vào Đắc Lắc. Đàn em của hắn cũng nhận được “mật lệnh” tùy nghi di tản để chờ đến ngày “trời yên biển lặng”. Nhưng chúng không biết rằng “lưới trời” đang dần khép lại và tội ác do chúng gây ra đang được CQĐT làm rõ... Vào ngày 5-9-2006, Công an huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An trong đợt cao điểm truy quét tội phạm ma túy đã bắt quả tang hai đối tượng Lầu Chá Giờ (SN 1954) ngụ tại bản Trường Sơn và Hờ Chồng Vừ (SN 1972) ngụ tại bản Tiền Tiêu, xã Nậm Cắn đang vận chuyển heroin và hồng phiến đi tiêu thụ. Khám xét người tên Giờ, CA thu được một khẩu súng K54, 9 viên đạn (1 viên đã lên nòng) và một quả lựu đạn. Đây là đầu mối rất quan trọng trong vụ án này bởi Giờ và Vừ là những đối tượng móc nối bán hai bánh ma túy cho Minh và Dương để dẫn đến việc bắt giữ người tra tấn ngay sau đó. Theo lời khai của các tên Dương, Giờ và Vừ cùng những manh mối có liên quan đến đường dây buôn ma túy của Trần Văn Minh thu thập được, lãnh đạo ban chuyên án quyết định trích xuất tên Giờ và tên Vừ từ nhà tạm giam Công an Kỳ Sơn về TP. Vinh để phục vụ điều tra. Một buổi chiều cuối tuần, Giờ và Vừ được đưa vào bệnh viện Việt Nam - Ba Lan (TP. Vinh) để đối chiếu với Trần Minh Dương.
Khi gặp nhau, Dương đã nhận ra và ngay lập tức gọi tên anh Giờ, còn Giờ thì quá bất ngờ khi gặp lại “cố nhân” trong hoàn cảnh này. Để đối phó với công an, Giờ lập tức quát thẳng vào mặt Dương: “Tao không quen biết mày”. Tuy nhiên trước những bằng chứng về mối liên hệ giữa các đối tượng mà điều tra viên đưa ra cũng như khi tận mắt nhìn thấy thương tích kinh hãi trên thân thể của Trần Minh Dương khiến Giờ chột dạ. Nắm được tâm lý sợ hãi của Giờ, thượng tá Nguyễn Văn Chương - Phó trưởng phòng CSĐTTP về ma túy Công an Nghệ An - gằn giọng: “Mày đã thấy thằng Dương đầy thương tích và bị tàn phế, có muốn như vậy không?”. Giờ cúi gằm mặt xuống đất, không lâu sau đó hắn tự nguyện khai nhận đã dắt mối để bán cho Minh, Dương hai bánh heroin ngày 11-7. Đến thời điểm đó tên cầm đầu Trần Văn Minh vẫn bặt vô âm tín. Sử dụng biện pháp nghiệp vụ, các mũi trinh sát phát hiện hắn lấy lý do đi chữa bệnh và đang trốn ở Đắc Lắc. Những đối tượng khác như Hồng, Hoàng Hùng, Sơn... cũng mất dạng. Để bắt giữ các đối tượng này phục vụ công tác điều tra, các điều tra viên đã mưu trí vận dụng linh hoạt các biện pháp nghiệp vụ nhằm đánh trúng vào tâm lý tội phạm. Đến ngày 13-10-2006, Trần Văn Minh lại xuất hiện tại TP. Vinh rồi lọt lưới trong sự ngỡ ngàng. Trước đó bọn đàn em là Trần Văn Hồng bị bắt ngày 9-10, Hà Ngọc Hùng bị bắt ngày 10-10 mà hắn không hề hay biết. Sau khi “bố già” Minh trâu đại xộ khám, đến 18-10, Cao Ngọc Hoàng cũng bị bắt. Các đối tượng liên quan trong vụ án ghê rợn này cũng lần lượt bị triệu tập để lấy lời khai.
Trong quá trình làm việc với cơ quan điều tra, tất cả đều thành khẩn nhận tội, riêng Trần Văn Minh luôn tìm cách chối cãi, thậm chí còn hăm dọa các điều tra viên trong quá trình lấy khẩu cung. Trung tá Nguyễn Phương Thắng kể lại: “Cho đến lúc đã bị tạm giữ nhưng Minh luôn tỏ ra là một đối tượng cứng đầu, y hệt như tính cách của hắn ngoài đời. Hắn phủ nhận toàn bộ lời khai của bọn đàn em liên quan đến hai bánh heroin và khẩu súng K54. Khi được hỏi về việc mang 15.000USD mua 2 bánh heroin ở nhà Lầu Chá Giờ thì Minh trước sau như một chối đây đẩy. Hắn chỉ có một câu nói là: “Không biết Giờ là ai và không mua bán heroin gì hết, chỉ có vi phạm duy nhất là bắt giữ và đánh đập người”. Hắn khai thêm: “Tôi nhận tội là đã bắt giữ trái phép Trần Minh Dương và đánh đập anh ta tàn phế, nhưng không có ý định giết Dương”.
Khi được hỏi về việc đưa Dương vào cầu Cổ Ngựa vứt xuống sông để thủ tiêu, Minh đáp:
“Tôi đưa Dương đi trong đêm 2-10 là để hăm dọa nhưng khi đến cầu Cổ Ngựa thì Dương bất ngờ lao xuống sông. Tôi có tìm kiếm nhưng trời mưa lớn không thấy nên ra về”.
Về nguyên nhân của việc tổ chức bắt và hành hạ Trần Minh Dương, Minh lý giải:

“Bố già” Trần Văn Minh lúc lấy lời khai
“Tôi mang 15.000USD cùng Dương lên Kỳ Sơn là để mua nhà sàn chứ không phải mua heroin. Dương đã âm mưu lấy số tiền đó nên tôi bắt giữ và đánh Dương để đòi lại số tiền trên”.
Điều tra viên hỏi tiếp:
“Theo lời khai của Dương, khi hai người lên Kỳ Sơn có mang theo 1 khẩu súng K54 và 4 viên đạn. Hiện khẩu súng đó đang ở đâu?”.
Minh ngoan cố cãi:
“Súng ư? Tôi không biết khẩu súng nào cả, nhưng muốn có nó cũng dễ thôi. Nếu các anh cần súng thì lúc nào được ra khỏi nhà giam, tôi sẽ đích thân mang đến tận nhà tặng mỗi người một khẩu, các anh không phải sốt sắng hỏi han làm gì”.
Với những câu trả lời mang tính chất thách thức, hăm dọa, Minh nghĩ rằng với tên tuổi, số má giang hồ của hắn tại vùng đất này sẽ tác động “một cách có lợi” vào suy nghĩ của người hỏi cung, mong tìm được hy vọng sống khi cái chết sắp cận kề. Nhưng hắn đã lầm, với bản lĩnh vững vàng, nghiệp vụ sắc bén và tinh thần đấu tranh tội phạm đến cùng của người chiến sĩ công an đã chặn đứng mưu đồ đen tối của “bố già” ma túy. Trong suốt quá trình điều tra, Minh không bao giờ thừa nhận sử dụng súng và mua bán ma túy, nhưng từ lời khai của Lầu Chá Giờ, Trần Minh Dương, Hờ Chồng Vừ cùng với bằng chứng thu được, CQĐT đã đủ yếu tố để kết luận: Trần Văn Minh phạm tội buôn bán ma túy, sử dụng vũ khí quân dụng trái phép bên cạnh tội danh hắn đã thừa nhận là tổ chức bắt giữ, tra tấn và giết người.
Sau 370 ngày điều tra, củng cố chứng cứ phạm tội, ngày 19-10-2007, Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An đã mở phiên tòa xét xử vụ án hình sự số 181/2007/HSST đối với các bị cáo trong đường dây buôn bán, tàng trữ ma túy, bắt người trái pháp luật, cố ý gây thương tích và giết người.
Theo đó, “bố già” Trần Văn Minh phạm vào 4 tội gồm: “mua bán trái phép chất ma túy”, “giết người”, “cố ý gây thương tích” và “bắt giữ người trái pháp luật” với tổng hình phạt là tử hình. Ngoài ra, bị cáo Minh còn phải nộp 20 triệu đồng cho công quỹ nhà nước. Bị cáo Lầu Chá Giờ với các tội danh “buôn bán, tàng trữ trái phép ma túy và tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng”, tổng hợp chung mức án tử hình cùng với việc nộp 20 triệu đồng sung công quỹ. Bị cáo Hờ Chồng Vừ bị tuyên phạt 23 năm tù về tội buôn bán ma túy; bị cáo Trần Minh Dương (cũng là nạn nhân bị bắt giữ và tra tấn) bị tuyên phạt mức án chung thân. Trần Văn Hồng lãnh 11 năm tù về tội “tàng trữ ma túy” và “bắt giữ người trái pháp luật”; hai đối tượng Hà Ngọc Hùng và Cao Ngọc Hoàng đều bị lãnh mức án 5 năm tù về tội “cố ý gây thương tích và bắt giữ người trái pháp luật”. Hai “người giúp việc” là Đoàn Thị Hưng và Đinh Thị Hiền mỗi bị cáo lãnh 3 năm tù về tội bắt giữ người trái pháp luật”. Mức án 2 năm tù treo nhẹ nhất được áp dụng cho Dương Thị Bích Vân, Phạm Hồng Sơn lãnh mức án 15 tháng tù treo. Ngoài ra các bị cáo còn phải bồi thường cho “đồng bọn - nạn nhân” Trần Minh Dương về chi phí cấp cứu điều trị, công tìm kiếm, bồi dưỡng sức khỏe số tiền 47 triệu đồng...
Tuy nhiên trong phiên phúc thẩm sau đó, HĐXX đã giảm án cho Lầu Chá Giờ từ mức tử hình xuống chung thân, các đối tượng còn lại vẫn giữ nguyên mức án cũ. Riêng hai đối tượng Đoàn Thị Hưng và Đinh Thị Hiền do có tham gia vào một vụ án ma túy khác nên bị tuyên phạt mỗi đối tượng hơn 10 năm tù.
Vụ án kết thúc, nhưng dư âm của nó đến nay vẫn gây kinh hoàng trong dư luận bởi đây là vụ án điển hình, phản ánh đầy đủ chân thực các yếu tố của sự liều lĩnh, tàn bạo, dã man, quỷ quyệt trong giới tội phạm hình sự nói chung và tội phạm ma túy nói riêng. Vụ án này cũng khắc họa được một phần sự khó khăn, nguy hiểm thường trực cũng như tinh thần mưu trí, dũng cảm của người chiến sĩ công an trên lĩnh vực đấu tranh phòng chống tội phạm giữ gìn cuộc sống bình yên của nhân dân.
Lê Bình (CATP)