Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

1.500 ngày theo dấu kẻ có ba lệnh truy nã

11/09/2010 14 phút đọc Văn Tình
Với thâm niên 12 năm làm trưởng bản Xốp Mạt (thuộc xã Lượng Minh, huyện Tương Dương, Nghệ An - nơi được mệnh
1.500 ngày theo dấu kẻ có ba lệnh truy nã

Với thâm niên 12 năm làm trưởng bản Xốp Mạt (thuộc xã Lượng Minh, huyện Tương Dương, Nghệ An - nơi được mệnh danh là “thánh địa ma túy”), Lô Văn Tuấn  đã không cưỡng lại được cám dỗ của những đồng tiền phi pháp từ việc “gieo rắc cái chết trắng”. Từ năm 1999 cho đến lúc bị bắt vào trung tuần tháng 9-2005, hắn lôi kéo vợ, con và người thân lao vào vòng xoáy phạm tội, tạo nên một đường dây ma túy chằng chịt những mối quan hệ với nhiều “bố già” từ dưới xuôi lên. Công an tỉnh Nghệ An đã 3 lần phát lệnh truy nã trên toàn quốc, nhưng Tuấn đều nhanh chân trốn thoát.


Đối tượng Lô Văn Tuấn

 

PHÁ ĐƯỜNG DÂY MUA BÁN GẦN 80KG THUỐC PHIỆN
Sau một thời gian điều tra theo dõi, sáng 6-9-2001, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an tỉnh Nghệ An đã bắt quả tang Nguyễn Thạc Hưng (SN 1933, trú xóm 4, xã Hưng Lĩnh, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An) cùng con trai là Nguyễn Thạc Hùng (SN 1968) và con gái Nguyễn Thị Châu (SN 1966) đang bán 18,85kg thuốc phiện cho hai đối tượng lạ mặt tại nhà. Khi công an ập vào, hai đối tượng mua hàng tông cửa sau bỏ trốn.

Qua đấu tranh, Nguyễn Thạc Hưng khai, đã nhiều lần cùng con trai câu kết với các đối tượng như: Ngô Bá Thành (SN 1964), Lương Văn Thị (SN 1968), Lương Danh Tuyên (SN 1951), Nguyễn Quang Hồng (SN 1948) góp vốn đi buôn “hàng đen”. Theo đó, chúng thuê Nguyễn Hữu Trung (SN 1958, trú bản Cửa Rào, huyện Tương Dương) dùng thuyền máy ngược lên các xã miền núi phía tây tỉnh Nghệ An mua gần 80kg thuốc phiện của các đối tượng Lỳ Chá Xìa (SN 1963, trú bản Tham Hốc, xã Mường Lống, huyện Kỳ Sơn, Nghệ An), Lô Văn Tuấn (tức Tuấn “trưởng bản”, SN 1952), Trần Văn Tuất (SN 1970, con rể của Tuấn) và Lô Văn Luyện (SN 1968, đều trú bản Xốp Mạt, xã Lượng Minh, huyện Tương Dương, Nghệ An).

Theo hồ sơ, Nguyễn Thạc Hưng trực tiếp tham gia mua bán 76,85kg thuốc phiện. Trong đó, Hưng đã 3 lần cùng đồng bọn lên bản Xốp Mạt mua của Lô Văn Tuấn 15kg.

Lần thứ nhất vào khoảng tháng 2-2009, Hưng rủ Thành và Hồng hùn vốn đi buôn thuốc phiện. Sau khi cả 3 tên đã thống nhất, chúng dùng xe đạp chở nhau ra bến xe Vinh để đón xe khách lên thị trấn Hòa Bình (Tương Dương). Sau đó, chúng gửi xe đạp vào nhà người quen rồi thuê Nguyễn Hữu Trung sử dụng xuồng máy đưa đến nhà Tuấn “trưởng bản”. Tại đây, sau khi thỏa thuận xong, chúng mua 3kg thuốc phiện của Tuấn với giá 11,4 triệu đồng.

Trong hai tháng tiếp theo, chúng tiếp tục lên nhà Tuấn mua thêm 12kg thuốc phiện rồi đưa về xuôi mua thêm 6,3kg mật mía cô đặc, đem trộn lẫn với nhau. Sau đó, chúng bán lại cho các “đầu nậu” với giá 5,5 triệu đồng 1kg.

Ngoài ra, Hưng và đồng bọn còn nhiều lần lên mua của các đối tượng Lỳ Chá Xìa, Lô Văn Công, Trần Văn Tuất và Lô Văn Phong 60kg thuốc phiện. Mỗi chuyến dò “nguồn” rồi đưa đi lấy “hàng” như vậy, Nguyễn Hữu Trung được Hưng và đồng bọn trả tiền công là 1,2 triệu đồng.

Từ lời khai của Hưng, lần lượt các đối tượng trong đường dây ma túy này sa lưới và trả giá đắt trước pháp luật. Riêng tên Lô Văn Tuấn khi thấy động đã bỏ trốn. Công an tỉnh Nghệ An phát lệnh truy nã toàn quốc đối với y.

Cũng bắt đầu từ đây, cái tên Lô Văn Tuấn luôn được bọn tội phạm ma túy sau khi sa lưới nhắc đến như một “bố già” dưới chân đỉnh Pu Lôm.


Nhà của Tuấn “trưởng bản”, nơi bọn tội phạm ma túy tập kết mỗi lần đi “nhập hàng”

 

“NGƯỜI CÓ UY TÍN”  DƯỚI CHÂN ĐỈNH PU LÔM
Từ năm 1984, Lô Văn Tuấn làm trưởng bản Xốp Mạt. Do không chịu được sự cám dỗ của những đồng tiền phi pháp bằng việc buôn bán ma túy, năm 1996 Tuấn bị cách chức.

Với thâm niên 12 năm làm trưởng một bản nhỏ heo hút, nằm chắn ngang con đường độc đạo dẫn lên “thánh địa ma túy” Pu Lôm, Tuấn đã biến chất, thường giao du với những “ông mẹo” (người Mông Lào) bán ma túy trên đỉnh núi này và những tên tội phạm ma túy dưới xuôi tìm lên đây “nhập hàng”. Lâu dần, Tuấn nắm bắt được hết những quy luật, mánh khóe của chúng và hắn chuyển sang làm trung gian trong các phi vụ mua bán chết chóc này. Theo đó, khi khách muốn mua số lượng bao nhiêu chỉ cần đưa tiền cho hắn lên núi giao dịch, còn khách thì nằm nghỉ ngơi, chờ hắn đưa “hàng” về giao. Xong việc, hắn hưởng tiền “hoa hồng” của cả bên bán và bên mua. Tuấn là người dân tộc nên có thể giao dịch dễ dàng với những “ông mẹo” mà không cần phiên dịch. Ngoài ra, cái “mác” làm trưởng bản một thời cũng tạo cho bọn tội phạm ma túy khi tìm lên đây tin tưởng “nhờ cậy”.

Vậy nên, căn nhà gỗ bốn gian khang trang của Tuấn nằm giữa trung tâm bản Xốp Mạt luôn là điểm dừng chân của những vị khách lạ đi thuyền từ dưới xuôi lên. Những vị khách này lưu lại một ngày chờ “nhập hàng”, sau đó Lô Văn Tuấn sẽ cho đàn em đi thuê thuyền chở về xuôi.

Trong thời gian bị công an truy nã, Lô Văn Tuấn chiêu mộ rất nhiều con nghiện trong bản về dưới trướng để chúng vừa vận chuyển ma túy, vừa làm “vệ tinh”. Chính vì vậy, đã nhiều lần Công an tỉnh Nghệ An lên phục kích xung quanh nhà Tuấn, nhưng đám con nghiện này đều đánh động cho hắn trốn thoát.

Trong các phi vụ buôn bán ma túy như vậy, vợ của Tuấn là Lô Thị Mai (SN 1954) luôn trợ giúp đắc lực cho y. Nếu khách mua một vài bánh, Mai có thể trực tiếp đứng ra giao dịch mà không cần thông qua ý kiến chồng.

Khi bố mẹ như vậy, các con của Tuấn - Mai, đa số đều nghiện oặt nên phải “noi theo gương” kiếm tiền của bố mẹ. Đường dây mua bán thuốc phiện của Nguyễn Thạc Hưng bị triệt phá, Tuấn “trưởng bản” tuy trốn thoát, nhưng con rể của hắn là Trần Văn Tuất đã phải “ôm” cái án 17 năm tù giam.

Không những lôi kéo vợ con vào công việc kinh doanh ma túy, Tuấn “trưởng bản” còn rủ rê bà con làng xóm vận chuyển ma túy cho y với tiền công hậu hĩnh, để rồi họ lần lượt phải dính vào vòng tù tội. Ngày 19-9-2004, một phụ nữ tên An ở TP. Vinh tìm lên nhà Tuấn để mua một bánh heroin với giá 3.500USD. Sau khi trả tiền xong, người này đưa thêm cho Tuấn 4 triệu đồng để nhờ y đi thuê người vận chuyển xuống TP. Vinh. Không cần đắn đo, vợ Tuấn là Lô Thị Mai chạy sang nhà Lương Thị Liên (SN 1964, trú bản Xốp Mạt, xã Lượng Minh, Tương Dương) thuê vận chuyển với giá 2 triệu đồng. Thấy số tiền được thuê quá lớn so công việc trồng rẫy, Liên gật đầu đồng ý. Ngày hôm sau, khi Liên và chồng là Lô Văn Hoan đang làm rẫy, hai vợ chồng Tuấn mang bánh heroin lên giao cho vợ chồng Liên.

Vào thời gian này, em gái của Liên là Lương Thị Đào (SN 1970) đã lấy chồng sang huyện Kỳ Sơn, nay về thăm bố mẹ. Thấy hoàn cảnh gia đình em gái mình khó khăn, Liên rủ: “Bà Mai có thuê tao mang một bánh heroin xuống Vinh với giá 2 triệu đồng. Mày đang hoàn cảnh khó khăn, đi với tao về lấy một triệu mà tiêu”.

Đến chiều 22-9-2004, chị em Liên mang chiếc túi đựng một bánh heroin đón xe khách xuống Vinh. Khi xe vừa đến địa phận xã Tam Quang (huyện Tương Dương) thì bị lực lượng tuần tra Cảnh sát giao thông phát hiện bắt giữ. Chỉ vì hám lợi 2 triệu đồng của Lô Văn Tuấn, Lương Thị Liên phải lãnh án chung thân và em gái mình là Lương Thị Đào bị phạt 20 năm tù giam. Riêng Lô Văn Hoan và vợ chồng Lô Văn Tuấn bỏ trốn nên bị Công an tỉnh Nghệ An tiếp tục phát lệnh truy nã trên toàn quốc.

TRẢ NỢ VÀ TẶNG “QUÀ” BẰNG... HEROIN
Do thường xuyên gặp gỡ mua bán heroin với Hoàng Ngọc Nghĩa (SN 1963, phường Nghi Tân, thị xã Cửa Lò, Nghệ An) nên Lô Văn Tuấn và người này hay qua lại với nhau. Trong một lần Tuấn đến nhà Nghĩa chơi thì thấy dàn máy nghe nhạc nên hắn rất thích. Tuy không mang theo tiền, nhưng Tuấn vẫn gạ Nghĩa để lại cho mình dàn máy này. Để tránh mất lòng “đại gia ma túy”, Nghĩa đồng ý bán nợ giàn máy cho Tuấn với giá 11 triệu đồng.

Ngày 10-6-2001, Nghĩa cùng cháu ruột là Hoàng Ngọc Sơn lên nhà Tuấn để lấy tiền. Do trong nhà không có sẵn tiền mặt, Tuấn gợi ý trả trước cho Nghĩa 132,7gram heroin trị giá 7,5 triệu đồng, số còn lại Tuấn hẹn trả sau. Sau khi “lấy nợ” được 132,7gram heroin từ Tuấn “trưởng bản”, tối đó Nghĩa sang nhà Trần Văn Khoa (SN 1967) mua nợ thêm 18,4gram heroin. Có “hàng”, Nghĩa thuê Lương Thị Hà vận chuyển về Cửa Lò với giá 200 ngàn đồng. Theo đó, Nghĩa phân số “hàng” này làm hai phần, một nửa đưa cho Sơn giấu trong người và một nửa đưa cho Hà nhét trong quần lót nhằm qua mắt cơ quan chức năng. Tuy nhiên, khi chúng vừa về đến thị trấn Diễn Châu thì bị công an phát hiện và bắt quả tang.
Ngoài ra, trước đó vào đầu tháng 5-2001, Hoàng Ngọc Nghĩa lên nhà Tuấn ở bản Xốp Mạt chơi. Tại đây, Tuấn nói với Nghĩa: “Lần trước chú Giang ở Diễn Châu có dặn anh lúc nào có “hàng” thì mang xuống chú ấy sẽ mua cho giá cao. Giờ anh còn 2 cây ở đây, ngày mai Nghĩa chở anh xuống đó, anh sẽ trả tiền công cho nhé”. Ngày hôm sau, Nghĩa dùng xe máy của mình chở Tuấn mang 2 cây heroin đưa xuống bán cho Nguyễn Hữu Giang với giá 20 triệu đồng. Giao dịch xong, Nghĩa chở Tuấn về nhà mình ở thị xã Cửa Lò nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, Tuấn trả cho Nghĩa 1,5 triệu đồng tiền công rồi nhờ chở ra bến xe Vinh để đón xe khách về Tương Dương.

Trong những người mua bán ma túy của Tuấn “trưởng bản”, có lẽ cay đắng nhất là Trịnh Đăng Thiện (SN 1959, trú xã Hưng Lợi, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An), thông gia với Lô Văn Tuấn. Thiện có con trai lấy con gái thứ hai của Tuấn, nhưng không phải là dân buôn bán ma túy chuyên nghiệp. Đầu tháng 3-2004, Thiện lên nhà Tuấn để đón con dâu và cháu nội về Hưng Nguyên chơi. Thời gian lưu lại đây, trong những lúc ngồi uống rượu với ông thông gia Lô Văn Tuấn, Thiện luôn thở dài về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình. Có lẽ vì vậy mà trước lúc Thiện về xuôi, Lô Văn Tuấn cầm một gói heroin có trọng lượng 143,7gram được gói ghém cẩn thận giúi vào tay Thiện, dặn: “Số “hàng” này trị giá 15 triệu đồng. Ông cầm về dưới bán rồi lấy tiền lời coi như là... “lộc rừng”. Còn tiền vốn bao giờ ông gửi lên cho tôi sau cũng được”. Nghe Tuấn nói vậy, Thiện nhận gói heroin cất vào túi áo rồi cùng con dâu và cháu nội xuống thị trấn Hòa Bình để đón xe về xuôi. Tại bến xe, Thiện mua 10 cái bánh gai, lột vỏ 2 cái lấy ruột ăn. Sau đó, dùng lá gói số heroin giống như những chiếc bánh bình thường rồi bỏ lẫn lộn với 8 cái bánh gai còn lại.

Trưa 5-3-2004, khi chiếc xe khách mang BKS: 37H-6266 vừa đến xã Tam Quang, lực lượng CSGT Công an tỉnh Nghệ An đã ra hiệu lệnh yêu cầu dừng lại để kiểm tra. Qua kiểm tra, phát hiện trong 10 chiếc bánh gai Trịnh Đăng Thiện mang theo có 2 chiếc “nhân” heroin. Vì món “quà đắng” của sui gia mà Trịnh Đăng Thiện phải ngồi “bóc lịch” suốt 20 năm.

TẤN CÔNG LÊN ĐỈNH NÚI
Trước sự liều lĩnh của Lô Văn Tuấn, Công an tỉnh Nghệ An đã phát lệnh truy nã thứ 3 dành cho hắn. Đồng thời, triển khai các lực lượng vũ trang  tổ chức nhiều đợt hành quân dã ngoại lên đỉnh Pu Lôm nhằm truy quét bọn tội phạm ma túy và truy bắt Tuấn “trưởng bản”. Như con cáo đã thành tinh, mỗi khi lực lượng vũ trang vừa lên đến nơi thì hắn đã đưa vợ con luồn rừng trốn sang bên kia biên giới.

Đầu năm 2005, khi thấy tình hình đã lắng xuống, Tuấn “trưởng bản” quay trở về dựng một trang trại trên đỉnh Pù Canh, gần nơi bọn tội phạm người nước ngoài hay đưa ma túy sang bán. Biết mình đang bị công an ráo riết truy bắt, Tuấn chọn vị trí đóng sào huyệt mới nằm cheo leo trên đồi C5, hai bên toàn là bụi rậm và dốc dựng đứng. Từ vị trí này, Tuấn cùng đồng bọn có thể quan sát, phát hiện được khi người lạ đến gần. Chưa chắc ăn, Tuấn còn lắp đặt bẫy xung quanh trang trại và nuôi một đàn chó săn rồi bố trí dọc các lối đi vào. Nếu người lạ xuất hiện, đàn chó sẽ sủa râm ran báo động cho hắn biết. Ngoài ra, trong túi quần của Tuấn lúc nào cũng thủ sẵn một quả lựu đạn mỏ vịt, một con dao đi rừng và trên tay luôn lăm lăm khẩu súng tự chế sẵn sàng nhả đạn nếu thấy động. Bên cạnh hắn là một tên đàn em được trang bị súng AK đi theo để bảo vệ. Nhằm hạn chế xuất hiện bên ngoài, Lô Văn Tuấn còn chăn nuôi, trồng trọt để tự cung cấp lương thực tại chỗ.

Nhận được thông tin Lô Văn Tuấn cùng đồng bọn quay về đỉnh Pù Canh dựng sào huyệt mới, tiếp tục buôn bán ma túy, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an tỉnh Nghệ An đã cử các trinh sát theo dõi mọi di chuyển của bọn chúng. Qua đó, xác lập chuyên án nhằm triệt phá bằng được đường dây ma túy do Lô Văn Tuấn cầm đầu.

Sau một thời gian dài theo dõi địa hình nơi Tuấn “trưởng bản” đóng sào huyệt. Ban chuyên án đã lên mọi phương án và chọn thời điểm đợt áp thấp nhiệt đới do ảnh hưởng cơn bão số 6 của năm 2005 để xuất quân, nhằm tránh sự nghi ngờ của hắn.

(Còn tiếp)Văn Tình (CATP)

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu