Vụ việc đã phải đưa ra TAND tỉnh Quảng Ngãi do DQS quyết định khởi kiện doanh nghiệp bảo hiểm vì đã bội tín.
Theo hồ sơ vụ việc, ngày 30/10/2006, DQS và Bảo Minh ký hợp đồng bảo hiểm đóng tàu số AD0004/07PA003HH. Bảo Minh nhận bảo hiểm mọi rủi ro của người đóng tàu đối với quá trình đóng mới tàu dầu 104.000 DWT. Cụ thể, đối tượng bảo hiểm là “thân tàu, máy móc và các thiết bị trên tàu... trong quá trình tại xưởng, những cơ sở khác của người đóng tàu, trong quá trình vận chuyển giữa những nơi đó và quá trình hạ thủy tàu, chạy thử tàu...”. Thời hạn bảo hiểm là hai năm, kết thúc vào 30/12/2008 với tổng phí mà DQS phải trả là hơn 4,7 tỷ đồng.
Hai bên thỏa thuận, phí bảo hiểm nói trên sẽ được thanh toán thành 3 lần. Trong đó, số tiền phải trả trong lần đầu (15 ngày sau khi hợp đồng có hiệu lực) tương đương 50% tổng phí. Số còn lại được trả lần lượt khi tàu được hạ thủy và bàn giao.
| |
| Bảo Minh đang phải đối điện với vụ kiện tụng khá lớn. |
Cũng theo hợp đồng, trong trường hợp xảy ra tổn thất thuộc trách nhiệm bảo hiểm, Bảo Minh có nghĩa vụ tạm ứng cho DQS 50% giá trị tổn thất ước tính để kịp thời khắc phục thiệt hại.
Tuy nhiên, trong đợt thanh toán đầu tiên, DQS chỉ đưa cho Bảo Minh 2 tỷ đồng, còn thiếu gần 400 triệu. Ngày 31/12/2008, theo yêu cầu của DQS, Bảo Minh đã phát hành bản sửa đổi bổ sung đồng ý gia hạn hợp đồng bảo hiểm với thời hạn từ 00 giờ ngày 31/12/2008 đến 24 giờ ngày 28/2/2010. Các điều khoản và điều kiện khác giữ nguyên và không thay đổi.
Ngày 22/1/2009, DQS cũng đã có công văn đề nghị được thanh toán toàn bộ mọi khoản phí còn thiếu của kỳ 1 cũng như phí gia hạn bảo hiểm bổ sung cùng với đợt thanh toán mốc hạ thủy tàu và Bảo Minh không có ý kiến gì. Ngày 2/3/2009, DQS tiếp tục có công văn gửi Bảo Minh bảo lưu ý kiến về việc thanh toán phí bảo hiểm. Theo đó, DQS đề nghị thanh toán phí bảo hiểm bổ sung theo lịch biểu sau: 30% phí bổ sung thanh toán vào lúc hạ thuỷ tàu; 30% tiếp theo sẽ thanh toán sau khi bàn giao tàu và 40% còn lại được thanh toán sau khi bàn giao tàu và Bảo Minh cũng không có ý kiến phản hồi.
Trong thời gian gia hạn nói trên, ngày 28/9/2009, cơn bão số 9 đổ bộ vào miền Trung đã gây tổn thất cho con tàu được bảo hiểm. Nhận được thông báo của DQS, Bảo Minh đã chỉ định Công ty Matthiew Daniel làm đơn vị giám định tổn thất. Báo cáo kết quả cho thấy tổng thiệt hại ước tính là hơn 4,1 triệu USD (khoảng 70 tỷ đồng).
DQS đã yêu cầu phía Bảo Minh tạm ứng 50% giá trị tổn thất ước tính (theo quy định tại hợp đồng) để khắc phục hậu quả. Doanh nghiệp này sau đó cũng đã chuyển trả cho Bảo Minh số tiền gần 400 triệu đồng còn thiếu trong đợt thanh toán phí đầu tiên. Tuy nhiên, phía Bảo Minh nhiều lần từ chối tiếp nhận riêng số tiền này và cho rằng DQS phải chuyển trả toàn bộ số phí còn thiếu (khoảng 3 tỷ đồng).
Không thể “giải quyết” bằng sự thương lượng, ngày 16/2, DQS đã có đơn khởi kiện Bảo Minh ra Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ngãi.
Trước vụ “phốt” này, Bảo Minh lý giải, sau nhiều công văn qua lại, thì ngày 12/5/2010, phía Bảo Minh đã có văn bản khẳng định hợp đồng bảo hiểm hết hiệu lực từ trước thời điểm tàu bị hư hỏng. Do vậy, phía Bảo Minh cho rằng mình có quyền từ chối trả khoản tiền bảo hiểm trị giá hàng chục tỷ đồng nêu trên.
Trong khi đó, DQS lại cho rằng, việc Bảo Minh từ chối trách nhiệm bảo hiểm là thể hiện sự bội tín bởi cho dù phía doanh nghiệp chậm nộp phí nhưng tính tới thời điểm vụ việc xảy ra, nhà bảo hiểm chưa đưa ra bất cứ một thông báo nào về việc chấm dứt hợp đồng bảo hiểm. Đại diện của DQS dẫn giải, dù doanh nghiệp chậm nộp phí thì phía Bảo Minh vẫn tiếp tục ký gia hạn hợp đồng thêm hơn một năm. Điều này chứng tỏ không thể khẳng định hợp đồng đã hết hiệu lực.
Lê Thịnh (Đất Việt)
