“Ông trùm” BĐS Lê Mãn Thân trước vành móng ngựa
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân TP.Hà Nội: Khoảng năm 2006-2007, Thân thành lập Công ty cổ phần đầu tư dầu khí Petroconex, nhưng đã phải ra quyết định tạm dừng hoạt động ngay. Nhằm thực hiện mưu đồ lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tháng 4/2009, Lê Mãn Thân đăng ký thay đổi tên doanh nghiệp thành Công ty cổ phần đầu tư địa ốc dầu khí Petroconex, chuyển trụ sở từ phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân về phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy (Hà Nội). Trong giấy phép kinh doanh, Thân cũng tự bổ sung thêm ngành nghề kinh doanh là dịch vụ tư vấn và quản lý bất động sản.
Có được vỏ bọc an toàn, Thân bắt đầu thực hiện những chiêu thức lừa đảo. Ngày 30/5/2010, Thân nhận 5 tỷ đồng đặt cọc của ông H.H.N. (trú ở quận Đống Đa, Hà Nội) để đăng ký mua 5 lô đất tại dự án khu đô thị An Hưng, quận Hà Đông, với giá 40 triệu đồng/m2, đồng thời cam kết sau 15 ngày bên mua sẽ được ký kết hợp đồng chính thức với chủ đầu tư. Thân còn nhận tiền của 4 người khác để thực hiện lời hứa “mua đất của dự án”. Nhưng thực chất sau khi nhận tiền của đối tác, Thân không có động thái gì ngoài việc lẩn trốn. Tổng cộng số tiền Thân nhận của các bị hại lên đến gần 14 tỉ đồng. Sau khi bị tố giác, Thân mới chỉ khắc phục bằng cách trả lại cho các bị hại 5 tỉ đồng, số còn lại không có khả năng khắc phục.
Để lừa đảo được các bị hại, trong quá trình “làm ăn”, Thân luôn thể hiện y là một “đại gia” với biệt thự sang trọng, sử dụng ô tô đời mới, có nhiều mối quan hệ với các “VIP” .
Tại tòa, Thân luôn miệng cho rằng số tiền chiếm đoạt của các bị hại đã dùng vào các khoản chi phí “ngoại giao”, đặt mua một số lô đất và ăn tiêu hết. Song bị cáo lại không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào thể hiện việc đã giao tiền cho người khác. Với số tiền chiếm đoạt quá lớn, lại trong thời gian chỉ có 2 tháng đã “bốc hơi” hết. Thậm chí, trước khi Hội đồng xét xử kết thúc phần thẩm vấn, Thân còn lớn tiếng “tố cáo” một số bị hại và cả cơ quan điều tra trước Tòa, từ đó đề nghị HĐXX trả hồ sơ để điều tra bổ sung. Cụ thể, Thân cho rằng y không bỏ trốn. Ngày 27/6/2010, trong khi Thân “ bận” đi công tác và tạm trú tại một khách sạn ở Thanh Hóa thì bị 2 trong số 5 bị hại đến gõ cửa, rồi xông vào dùng dao khống chế áp giải tới cơ quan công an. Thân cho rằng, bị hại đã xâm phạm chỗ ở hợp pháp cũng như sức khỏe, thân thể của y. Còn đối với cơ quan điều tra, Thân cho rằng đã vi phạm tố tụng khi bỏ qua hành vi sai trái trên của bị hại. Nhưng ngay sau đó chính bị cáo Thân đã rút lại tố cáo trước tòa.
Đại diện Viện kiểm sát trước Tòa đã đề nghị mức án đối với Thân từ 18 - 20 năm tù, và đã viện dẫn một số tình tiết giảm nhẹ, như đã tự nguyện khắc phục một phần hậu quả và thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải. Tuy nhiên, quan điểm này vấp phải sự phản đối quyết liệt 4/5 bị hại tham gia tố tụng tại tòa. Các bị hại cho rằng, hành vi lừa đảo của bị cáo là do họ tố giác. Thủ đoạn của bị cáo là do họ nói ra, chứ không phải bị cáo khai nhận. Còn số tiền chiếm đoạt của bị hại, bị cáo Thân không hề có động thái khắc phục.
Do tính chất phức tạp của vụ án, thời gian nghị án đã kéo dài hơn dự kiến. Sau khi xem xét kỹ các tình tiết, nội dung có trong vụ án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Thân lĩnh án tù chung thân. Ngoài án phạt tù, Thân còn phải chịu trách nhiệm bồi thường số tiền đã chiếm đoạt cho các bị hại.
Có được vỏ bọc an toàn, Thân bắt đầu thực hiện những chiêu thức lừa đảo. Ngày 30/5/2010, Thân nhận 5 tỷ đồng đặt cọc của ông H.H.N. (trú ở quận Đống Đa, Hà Nội) để đăng ký mua 5 lô đất tại dự án khu đô thị An Hưng, quận Hà Đông, với giá 40 triệu đồng/m2, đồng thời cam kết sau 15 ngày bên mua sẽ được ký kết hợp đồng chính thức với chủ đầu tư. Thân còn nhận tiền của 4 người khác để thực hiện lời hứa “mua đất của dự án”. Nhưng thực chất sau khi nhận tiền của đối tác, Thân không có động thái gì ngoài việc lẩn trốn. Tổng cộng số tiền Thân nhận của các bị hại lên đến gần 14 tỉ đồng. Sau khi bị tố giác, Thân mới chỉ khắc phục bằng cách trả lại cho các bị hại 5 tỉ đồng, số còn lại không có khả năng khắc phục.
Để lừa đảo được các bị hại, trong quá trình “làm ăn”, Thân luôn thể hiện y là một “đại gia” với biệt thự sang trọng, sử dụng ô tô đời mới, có nhiều mối quan hệ với các “VIP” .
Tại tòa, Thân luôn miệng cho rằng số tiền chiếm đoạt của các bị hại đã dùng vào các khoản chi phí “ngoại giao”, đặt mua một số lô đất và ăn tiêu hết. Song bị cáo lại không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào thể hiện việc đã giao tiền cho người khác. Với số tiền chiếm đoạt quá lớn, lại trong thời gian chỉ có 2 tháng đã “bốc hơi” hết. Thậm chí, trước khi Hội đồng xét xử kết thúc phần thẩm vấn, Thân còn lớn tiếng “tố cáo” một số bị hại và cả cơ quan điều tra trước Tòa, từ đó đề nghị HĐXX trả hồ sơ để điều tra bổ sung. Cụ thể, Thân cho rằng y không bỏ trốn. Ngày 27/6/2010, trong khi Thân “ bận” đi công tác và tạm trú tại một khách sạn ở Thanh Hóa thì bị 2 trong số 5 bị hại đến gõ cửa, rồi xông vào dùng dao khống chế áp giải tới cơ quan công an. Thân cho rằng, bị hại đã xâm phạm chỗ ở hợp pháp cũng như sức khỏe, thân thể của y. Còn đối với cơ quan điều tra, Thân cho rằng đã vi phạm tố tụng khi bỏ qua hành vi sai trái trên của bị hại. Nhưng ngay sau đó chính bị cáo Thân đã rút lại tố cáo trước tòa.
Đại diện Viện kiểm sát trước Tòa đã đề nghị mức án đối với Thân từ 18 - 20 năm tù, và đã viện dẫn một số tình tiết giảm nhẹ, như đã tự nguyện khắc phục một phần hậu quả và thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải. Tuy nhiên, quan điểm này vấp phải sự phản đối quyết liệt 4/5 bị hại tham gia tố tụng tại tòa. Các bị hại cho rằng, hành vi lừa đảo của bị cáo là do họ tố giác. Thủ đoạn của bị cáo là do họ nói ra, chứ không phải bị cáo khai nhận. Còn số tiền chiếm đoạt của bị hại, bị cáo Thân không hề có động thái khắc phục.
Do tính chất phức tạp của vụ án, thời gian nghị án đã kéo dài hơn dự kiến. Sau khi xem xét kỹ các tình tiết, nội dung có trong vụ án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Thân lĩnh án tù chung thân. Ngoài án phạt tù, Thân còn phải chịu trách nhiệm bồi thường số tiền đã chiếm đoạt cho các bị hại.
Kim Anh (Tầm nhìn)