Kỳ 2: Chạy mặn
Với người dân vùng này, việc nước mặn xâm nhập sâu và sớm vào nội đồng, không khác gì “đập vỡ nồi cơm” của họ. Chính nước mặn sẽ làm cho việc trồng lúa, nuôi trồng thủy sản nước ngọt thất bát, thậm chí trắng tay. Viễn cảnh về cái nghèo, cái khó lại tiếp tục đeo bám người dân, nếu chính quyền không có giải pháp kịp thời.
Cá tôm biến mất, cây ăn trái chết trắng vườn
Tuyến đê biển Gò Công, tỉnh Tiền Giang có vai trò rất quan trọng trong việc bảo vệ vùng ngọt hóa Gò Công, một trong những dự án thủy lợi lớn và quan trọng ở vùng ĐBSCL, với tổng diện tích tự nhiên 54.400 ha, trong đó diện tích canh tác lúa là 37.400 ha. Những năm gần đây, tình trạng mất dần rừng phòng hộ ven tuyến đê biển Gò Công dài 21 km từ xã Vàm Láng đến cửa Tiểu, được xem là “điểm nóng” do tác động của biến đổi khí hậu (BĐKH). Theo thống kê của Phòng Nông nghiệp huyện Gò Công Đông, trung bình mỗi năm vạt rừng phòng hộ này mất khoảng 15ha. Hơn 10 năm trước, độ dày của rừng phòng hộ lên đến 400m tính từ chân đê ra đến biển. Nay, diện tích rừng nơi đây ngày càng bị thưa và mỏng dần, có đoạn mất trắng, làm cho tuyến đê biển ngày càng mong manh.
![]() |
| Người dân khu tứ giác Long Xuyên vừa xuống giống vừa lo sợ mặn. Ảnh: Duy Ngọc |
Tại Bến Tre, đầu tháng 11/2009, người dân xã cù lao Tam Hiệp, huyện Bình Đại, hoảng hốt khi nước triều đột ngột dâng lên bất thường và cao chưa từng thấy. Chỉ vài giờ sau, 35m đê bao tại ấp 4 bị phá vỡ, nước mặn ồ ạt tràn vào các vườn cây. Ngày hôm sau, nước triều lại tiếp tục xé toang một một đoạn đê dài 30m ở đầu Cồn cũng thuộc ấp 4. Ông Nguyễn Văn Thành, một người dân ở xã Tam Hiệp, kể: “Bao đời nay, triều cường chỉ dâng cao vào cuối tháng 11 đến tháng Giêng âm lịch và thường nhằm vào con nước cuối tháng. Vì thế, đợt triều vừa rồi quá bất ngờ nên người dân ở đây không kịp trở tay. Nhiều vườn nhãn đang thu hoạch bị chết hàng loạt vì bị nước mặn xâm nhập”.
Theo ông Nguyễn Văn Khang, Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh Tiền Giang, tình trạng xâm nhập mặn ngày càng phức tạp đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sản xuất nông nghiệp của tỉnh, đặc biệt là gây hại nhiều vườn cây ăn trái như nhãn, chôm chôm, sầu riêng, măng cụt… “Đất vùng nước ngọt mà chỉ cần bị nhiễm mặn một mùa sẽ bị suy thoái, cây ăn trái bị suy kiệt, giảm dần năng suất rồi chết”- ông Khang nói. Ngoài ra, mùa hạn năm 2009, khi mặn xâm nhập sâu vào đất liền gây thiệt hại đáng kể cho nhiều bè cá của người dân ở khu vực cồn Tân Long, Thới Sơn, thành phố Mỹ Tho. Gần 500 bè cá được dời sâu về phía thượng nguồn để chạy mặn.
Tứ giác Long Xuyên: Mai này ra sao?
Khu Tứ giác Long Xuyên, khu vực sản xuất lúa lớn nhất ĐBSCL cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của sự BĐKH. Giữa tháng 4/2009, triều cường biển Tây bất ngờ lên mạnh rồi theo kênh Rạch Giá - Long Xuyên ập vào các cánh đồng ở xã Bình Thành, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang. Dù chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng nhưng nhiều nông hộ ở đây phải đồng loạt ngưng xuống giống vụ lúa hè thu.
| Để ngăn mặn, ông Trần Văn Hùng, Giám đốc Sở NN&PTNT Bến Tre, đề xuất: “Cần nhanh chóng đầu tư kiện toàn hệ thống đê bao khép kín trên toàn bộ tuyến đê biển, đê sông để hạn chế hiện tượng xâm nhập mặn. Về lâu dài, phải chuyển đổi tập quán canh tác, cơ cấu lại vật nuôi và cây trồng cho từng vùng theo hướng lai tạo những con giống, cây giống chịu mặn để tiến tới “sống chung” với mặn”. |
Ông Cao Văn Nam, Chi cục trưởng Chi cục Thuỷ lợi tỉnh Kiên Giang, cho biết nước biển dâng lên rồi theo những con kênh thoát lũ từ vùng Tứ giác Long Xuyên ra biển Tây, ập sâu vào nội đồng vì cửa kênh Rạch Giá - Long Xuyên và một vài cửa khác chưa xây được hệ thống cống ngăn mặn tự động. Triều cường từ biển lấn mạnh hơn, sâu hơn còn do nước từ thượng nguồn sông Mê Kông những năm gần đây đổ về ngày càng ít. Năm 2009, tuy đỉnh lũ có cao hơn năm 2008, nhưng tổng lưu lượng nước lũ lại giảm mạnh do lũ về muộn và rút sớm. “Hiện tại, để đẩy nước mặn ra khi triều cường dâng lên, nhiều địa phương dùng cách đóng tất cả các cống không cho nước ngọt xả ra để dồn hết nước ngọt qua các kênh bị nước mặn xâm nhập, tăng áp lực đẩy mặn ngược ra biển. Các cống vốn làm nhiệm vụ xã lũ ra biển Tây bây giờ lại xoay sang chủ yếu để ngăn nước mặn, giữ nước ngọt. Từ tháng 10 là chúng tôi đã phải đóng dần và sang tháng 11-12 thì đóng kín hết các cống này không cho nước thoát ra cho đến tận tháng 4 tháng 5”, ông Nam nói.
Còn theo ông Đoàn Ngọc Phả, Phó giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh An Giang, hiện tại, để đối phó với tình trạng xâm nhập mặn, người dân chủ yếu chắn tạm các đập nilon, khi nước mặn hết thì lại rút ra. Tuy nhiên, do nước mặn lên thất thường và kéo dài nên thiếu nước tưới cho lúa. Ông Phả lo lắng: “Để chống xâm nhập mặn, đảm bảo nước tưới cho các cánh đồng của An Giang chúng tôi phải nhờ đến việc điều tiết hệ thống cống ven biển ở tỉnh Kiên Giang. Trong khi đó, đến nay vẫn chưa có một sự liên kết rõ ràng bằng văn bản giữa hai tỉnh, chỉ có điện thoại, nhờ vả nhau”
| Các nước nghèo bỏ ra ngoài trong phiên họp bộ trưởng |
