Là chuyên mục mới xuất hiện trên trang Bạn đọc vào thứ hai hằng tuần, “Mong ước trong tuần” là nơi để bạn đọc gửi gắm những điều muốn thay đổi theo hướng tốt hơn để cuộc sống của mọi người ngày càng thoải mái, dễ chịu hơn. “Mở hàng” cho chuyên mục là một số điều ước của các bạn đọc dưới đây.
* Đinh Hồng Trân (nhân viên bán quần áo trẻ em trên đường Phan Đình Phùng, Q.Phú Nhuận, TP.HCM):
Không còn “lô cốt”
Tôi mong ước khi đi làm sẽ không còn thấy “lô cốt” án ngữ ngay trước cửa hàng, nơi tôi bán hàng và đường Phan Đình Phùng sẽ được lưu thông hai chiều như trước đây. Khi ấy khách hàng sẽ ghé vào cửa hàng xem rồi mua quần áo thật nhiều. Những buổi chiều khi đến kiểm tra, chị chủ cửa hàng sẽ tươi cười với tôi, khen tôi khéo chiều khách và tuyên bố năm nay sẽ thưởng tết cho tôi... hai tháng lương (cười).
Từ khi đường Phan Đình Phùng trở thành đường một chiều và “lô cốt” choán gần hết mặt đường, che luôn cả bảng hiệu cửa hàng, tôi rất buồn vì có ngày không tiếp được khách hàng nào. Lý do là đường thường xuyên bị kẹt xe, người ta lo nhìn đường, lo tránh xe, lo làm sao vượt qua khỏi tình trạng ùn tắc càng nhanh càng tốt để không phải hít khói bụi... nên chẳng còn để ý thấy cửa hàng của tôi đang tồn tại ở đây (khách quen biết nhưng họ ngại ghé). Mua bán như vậy nên chị chủ buồn phiền, ít nói hẳn đi khiến tôi cũng cảm thấy có lỗi. Tết đến nơi mà buôn bán kiểu này làm sao có lương tháng 13 đây?
* Một giáo viên (Trường Mầm non 27, Q.Bình Thạnh, TP.HCM - đề nghị không nêu tên):
Mong có lương đủ sống
| Lương đủ sống và có tháng lương thứ 13 là mong ước của nhiều giáo viên. Trong ảnh: cô giáo mầm non chăm sóc bữa ăn cho trẻ - Ảnh: N.C.T |
Tôi mong giáo viên mầm non không phải làm những việc lặt vặt như lau nhà, giặt khăn, đổ bô, vệ sinh cho cháu, đút cho cháu ăn..., thay vào đó chúng tôi sẽ chuyên tâm quan sát trẻ, lên tiết dạy, làm đồ dùng dạy học... để tiết dạy hiệu quả, phát huy tính tích cực, sáng tạo của học sinh. Mong ước này không chỉ diễn ra trong một tuần mà mãi mãi về sau, tức là giáo viên mầm non được giảm bớt công việc, giảm bớt cường độ lao động.
Ngoài ra, tôi mong có đồng lương đủ sống. Trường Mầm non 27 được xem là trường trả lương cao cho giáo viên nhưng so với các ngành nghề khác chỉ bằng 1/3, thậm chí 1/4. Chuyện này các cấp, các ngành đều biết, các phương tiện truyền thông cũng đã phản ánh nhiều nhưng vẫn không thấy cải tiến. Những ngày cuối cùng của năm 2009 sắp hết, tôi mong năm nay giáo viên sẽ có tháng lương thứ 13 như bao ngành nghề khác. Chứ như mọi năm, UBND TP cho mỗi thầy cô 200.000 đồng tiền thưởng tết thì thật buồn...
* Ông Nguyễn Xuân Tùng (khu dân cư 178, đường 3-2, Q.Ninh Kiều, TP Cần Thơ):
Mong đường phố luôn sạch sẽ
Một trong những vấn đề bức xúc cần thay đổi ở Cần Thơ hiện nay, theo tôi, là vấn đề vệ sinh môi trường. Điển hình là tại khu chung cư nơi tôi đang ở, vệ sinh môi trường quá nhếch nhác. Nguyên nhân chính do nhiều hộ dân chưa có ý thức bỏ rác vào thùng và bỏ ra lề đường không đúng giờ giấc quy định.
Còn tại nhiều tuyến đường trên địa bàn thành phố, mặc dù ban đêm công nhân vệ sinh đã quét sạch sẽ nhưng sáng ra người ta lại vứt rác đầy lề đường. Thùng rác công cộng được đặt ở nhiều nơi nhưng nhiều người chưa có thói quen bỏ rác vào thùng. Nhiều khách nước ngoài đến thăm TP Cần Thơ đã phàn nàn rất nhiều về nạn xả rác bừa bãi trên đường phố. Là người dân sống ở Cần Thơ, tôi thấy rất xấu hổ và mong mọi người có ý thức giữ cho đường phố lúc nào cũng sạch sẽ.
* Chị Nguyễn Thị Mây (công nhân Công ty môi trường Thăng Long, Hà Nội):
Mọi người không xả rác bừa bãi
Tôi luôn mong mọi người có ý thức bảo vệ môi trường sống xung quanh mình. Ở các tuyến phố, con ngõ đều có điểm tập kết rác theo quy định, mọi người đừng xả rác bừa bãi gây mất vệ sinh, mất mỹ quan đô thị và làm công việc của chúng tôi thêm nặng nề.
Mỗi ngày tôi làm việc từ 15g-24g, nhiều hôm đau ốm cũng không dám nghỉ vì sợ hôm sau đường phố không được sạch sẽ. Tuy nhiên tôi thấy việc giữ gìn bộ mặt đô thị luôn sạch đẹp không chỉ là trách nhiệm của riêng công nhân vệ sinh mà là việc chung của mọi người.
NHÓM PV - CTV TUỔI TRẺ
Vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm quả là đáng báo động khi ngẫu nhiên cả ba bạn đọc ở TP.HCM, Hà Nội và Đà Nẵng đều có chung điều ước:
Không phải lo lắng về bữa ăn
* Mỗi khi thấy báo chí phát hiện các cơ sở kinh doanh, chế biến thực phẩm không đảm bảo an toàn vệ sinh hay siêu thị dán nhãn mới lên thực phẩm đã hết hạn, tôi thấy lo lắng như ngồi trên đống lửa.
Để người dân không phải lo lắng về bữa ăn mỗi ngày, tôi mong những cơ sở kinh doanh, chế biến thực phẩm hãy đặt sức khỏe của người tiêu dùng lên hàng đầu và các cơ quan chức năng phải siết chặt hơn nữa công tác quản lý.
Ngoài ra còn có một mong muốn không chỉ của riêng tôi mà của rất nhiều người nội trợ tôi quen biết là mong cơ quan hữu quan xây dựng các cơ sở, phòng xét nghiệm ở các chợ thực phẩm để chúng tôi khi mua thực phẩm có thể đến đây kiểm tra chất lượng (dù phải trả phí nhưng đảm bảo an toàn cho gia đình).
Bà VŨ THÚY BÌNH (ngõ 98 Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội)
* Đọc báo, xem tivi thấy hàng loạt thực phẩm không an toàn, từ rau củ, thịt heo, cháo dinh dưỡng đến hạt dưa, mứt tết, hành phi... người làm nội trợ như tôi rất lo lắng. Tôi không hiểu các cơ quan hữu quan quản lý như thế nào, kiểm tra ra sao mà để người dân phải sử dụng các loại thực phẩm độc hại như thế?
Mong ước lớn nhất và lâu nhất (tôi mong điều này cách đây vài năm rồi và bây giờ vẫn chỉ là... mong ước) của tôi là giá cả ổn định, thực phẩm an toàn để bà nội trợ không phải đắn đo khi đi chợ.
Bà Huỳnh Thị Thu Cúc (P.Tân Thuận Tây, Q.7, TP.HCM)
* Điều tôi và gia đình lo ngại, cảm nhận rõ nét nhất là chất lượng sống ngày càng tệ hơn. Đó là trật tự xã hội, giao thông phức tạp khiến khi ra đường chúng tôi cảm thấy bất an. Riêng vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm, giờ đây gia đình tôi sử dụng mặt hàng gì cũng thấy không yên tâm. Tôi mong sau nhiều vụ bê bối về vệ sinh an toàn thực phẩm mà báo chí đã phản ánh, các cơ quan hữu quan tăng cường quản lý, kiểm tra, xử phạt nghiêm để người tiêu dùng không phải sống trong cảnh “ăn gì cũng sợ”...
Anh Lê Hồng Du (Q.Sơn Trà, Đà Nẵng)