![]() |
| Các biện pháp quản lý cư trú bằng hành chính để giảm tải ở thủ đô thường không hiệu quả - Ảnh: Trường Sơn |
Băn khoăn quản lý cư trú bằng biện pháp hành chính
Báo cáo thẩm tra tại phiên họp, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Nguyễn Văn Thuận đề nghị cân nhắc khi đưa ra quy định Chính phủ sẽ ban hành điều kiện cư trú ở nội thành Hà Nội phù hợp quản lý dân cư với quy mô, mật độ cơ cấu hợp lý theo quy hoạch chung của thủ đô. Theo ông Thuận, một thời gian dài trước đây, chúng ta đã áp dụng biện pháp hành chính nhằm hạn chế di dân tự do vào các TP lớn, trong đó có thủ đô Hà Nội nhưng các biện pháp này không những không đem lại hiệu quả mà còn phát sinh các hệ lụy khác.
“Không nên dùng biện pháp hành chính để điều chỉnh và quản lý dân cư, bởi quyền mưu sinh và quyền mưu cầu hạnh phúc, trong đó có việc di dân từ những nơi khó khăn đến những vùng có điều kiện phát triển kinh tế - xã hội thuận lợi hơn, là một quy luật của sự phát triển. Kinh nghiệm thế giới cho thấy việc sử dụng biện pháp hành chính để hạn chế là không thành công”, ông Thuận nhấn mạnh.
Giải pháp quản lý cư trú mà ủy ban này khuyến nghị là dùng các giải pháp về kinh tế - xã hội như di dời các bệnh viện, trường học, cơ sở sản xuất ra ngoại thành, xây dựng hệ thống giao thông kết nối.
Trái ngược quan điểm này, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Hà Văn Hiền ủng hộ cách đặt vấn đề của dự thảo luật vì “nếu không có quy định này, sức ép dân dồn vào nội thành rất lớn”.
| Cần quy định cơ quan chịu đầu mối bảo vệ người tố cáo Thảo luận về dự Luật Tố cáo lần đầu tiên trình Ủy ban TVQH tại phiên họp sáng 15.9, nhiều thành viên Ủy ban TVQH đề nghị phải nghiên cứu để quy định chi tiết, trong đó có bổ sung quy định về cơ quan đầu mối chịu trách nhiệm chính trong việc bảo vệ người tố cáo. |
Không thể cứ quản không được lại tăng thu
Dự thảo luật quy định thủ đô có thể áp dụng mức xử phạt tiền đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong khu vực nội thành cao hơn, nhưng không quá 5 lần so với mức xử phạt áp dụng chung cho cả nước trong lĩnh vực văn hóa, đất đai, môi trường, xây dựng, GTVT và cư trú; mức thu phí trong nội thành cao hơn, nhưng không quá 3 lần so với mức thu áp dụng chung cho cả nước trong lĩnh vực môi trường, GTVT... Ủy ban Pháp luật phải xác định rõ mục đích của việc tăng mức phạt đối với hành vi vi phạm hành chính trên địa bàn Hà Nội và làm rõ vì sao đề nghị tăng thu phí tối đa 3 lần, dựa trên căn cứ, cơ sở nào để đưa ra mức thu đó.
Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Hà Văn Hiền tán thành cao với ý kiến của cơ quan thẩm tra và cho rằng, cơ sở và cách đặt vấn đề như thế là chưa hợp lý. “Không nên có cách tiếp cận cái gì không quản lý được thì cấm hoặc tăng xử phạt. Ùn tắc giao thông còn có yếu tố hạ tầng, năng lực quản lý đô thị chứ không phải vì phạt ít. Tại sao không đặt vấn đề mở đường mới, nâng cấp hạ tầng giao thông... mà cứ phải tăng xử phạt?”, ông Hiền phản biện.
Với góc nhìn khác, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển tuy tán thành tăng mức xử phạt hành chính theo dự thảo luật nhưng lại lo ngại “nếu phạt cao quá thì người dân sẽ tìm cách lẩn trốn, thậm chí sẽ nảy sinh tiêu cực ăn chia giữa người thực thi công vụ với đối tượng vi phạm". “Cuối cùng ngân sách chẳng tăng bao nhiêu, vi phạm vẫn tăng, phát sinh thêm tệ nạn khác”, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách cảnh báo.
Qua thảo luận, nhiều thành viên Ủy ban TVQH đề nghị khoanh hẹp lại lĩnh vực được nhận cơ chế đặc thù ở thủ đô thay vì con số 20 như đề xuất của dự thảo luật. Theo đó, chỉ nên để cơ chế đặc thù với lĩnh vực đất đai, xây dựng, ngân sách, giáo dục, y tế, dân cư, giao thông... Ngoài ra, cơ chế đặc thù về ngân sách cũng phải có thời hạn cụ thể, ví như 10 năm chẳng hạn, chứ không thể kéo dài mãi được. Đa số ủy viên TVQH cũng tán thành quan điểm của Ủy ban Pháp luật trong báo cáo thẩm tra dự luật là "các cơ chế, chính sách đặc thù đặt ra cho Hà Nội ngoài việc phải bảo đảm phù hợp với Hiến pháp, còn cần phải bảo đảm tính thống nhất của hệ thống pháp luật".
Nguyệt Minh (Thanh niên)
