Từ khi nhà máy đạm Ninh Bình (KCN Khánh Phú, xã Khánh Phú, huyện Yên Khánh, Ninh Bình) được xây dựng, đã có hàng ngàn công nhân Trung Quốc sang làm việc và đã nảy sinh quan hệ tình cảm với phụ nữ địa phương. Trong mối quan hệ ấy, cũng có một số đôi đã tiến tới hôn nhân, nhưng nhiều nam công nhân chỉ “chơi bời” qua đường, đến khi có con thì bỏ về bên kia biên giới, để lại gánh nặng cho người phụ nữ Việt.
Những cuộc tình… mùa vụÔng Phan Đức Hoán, trưởng thôn Phú Bình (xã Khánh Phú) cho biết, trong làng có một số trường hợp phụ nữ có quan hệ với nam công nhân Trung Quốc và có con. Như cháu ông, chị P.T. L là ví dụ. chị L quá lứa, lỡ thì. Năm 37 tuổi, chị gặp một công nhân xây dựng người Trung Quốc. Gia đình đã khuyên nhiều, nhưng họ vẫn quấn quýt lấy nhau. Khi biết chị có thai, người chồng hờ đã “cao chạy xa bay”.
Tới Khánh Phú, khi hỏi tới tên chị H, con bà M, cả xã ai cũng biết. Bởi ở vùng quê này chị quá nổi tiếng. Không phải chị làm ăn tài, hay “sắc nước hương trời” mà vì chị có tới 4 đứa con, nhưng cả 4 đứa đều không cha. Người dân trong làng cho biết, đứa út nhà chị H là con rơi của người đàn ông Trung Quốc.
Đó là cuộc tình chóng vánh của chị H, như bao cuộc tình khác. Trong 1 lần đưa con đi ăn sáng, hai người gặp nhau. Qua mai mối, họ dần nảy sinh tình cảm và có con. Khi đề cập đến chuyện cha đứa trẻ là người Trung Quốc, chị H không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống.
Có lẽ, đau khổ nhất là trường hợp của N (19 tuổi). Hiện tại, N đang sống đơn thân, nhưng mang tiếng là gái đã có một đời chồng nên thanh niên trong làng không ai dám đến với N nữa. Ông Phan Thế Vinh, Trưởng thôn Phú An, cho biết cách đây 2 năm, N quen một công nhân Trung Quốc làm việc tại nhà máy đạm Ninh Bình. Sau vài lần gặp gỡ, N quyết định tiến tới hôn nhân.

Nhiều phụ nữ ở Yên Khánh có “con rơi” với người Trung Quốc, để lại gánh nặng cho gia đình và người thân Tuy nhiên, thời điểm đó, N chưa đủ 18 tuổi nên không thể làm thủ tục đăng ký kết hôn. Nhưng thấy hai người quyết tâm, lại thấy chàng rể phóng khoáng, bố mẹ N đã tổ chức “đám cưới chui”. Cuối tháng 8/2012, đám cưới được tổ chức. Bố mẹ N cũng làm vài chục mâm mời bà con xóm làng.
Sau đám cưới, N và chồng vẫn sống ở nhà bố mẹ đẻ. Nhưng chỉ được mấy hôm, hai người mâu thuẫn, cãi cọ và đánh nhau. Bố mẹ vợ cũng vào hùa với con, mắng nhiếc chàng rể. Người chồng bỏ về Trung Quốc, từ đó đến nay không quay lại, nghe đâu đã lấy vợ ở Trung Quốc. N cũng chưa thể đi bước nữa, bởi những thanh niên muốn tìm hiểu, khi biết chuyện của N đều âm thầm rút lui. Bây giờ, N chỉ biết ngậm ngùi nhìn hạnh phúc của đám bạn cùng trang lứa, ông Vinh kể.
Theo thống kê của Hội LHPN xã Khánh Phú, hiện Khánh Phú có 64 phụ nữ đơn thân, một số vì chồng mất hoặc ly hôn, còn phần đa là những phụ nữ không chồng mà có con, người có 1 con, 2 con, thậm chí có 4 con, nhưng không có cha, như trường hợp chị H, con bà M, trường hợp chị L, chị N…
Thời gian cao điểm có hơn 10.000 công nhân Trung Quốc đến làm việc tại Khánh Phú. Tuy nhiên, sau khi hoàn thành công trình đồng thời cơ quan chức năng phát hiện nhiều công nhân nhập cảnh lao động trái phép nên họ đã đột ngột về nước bỏ lại sau lưng những mối “thâm tình” cho nhiều phụ nữ. Nhiều đứa trẻ ra đời mà không hề biết mặt người cha ngoại quốc của mình…

Những mối tình "thời vụ" đã để lại gánh nặng cho nhiều gia đình ở Yên Khánh, Ninh Bình“Thân cò” nuôi conChuyện một số phụ nữ ở gần KCN Yên Khánh có quan hệ tình cảm với người Trung Quốc thì ai cũng biết. Dù dư luận địa phương có xì xào, bàn tán nhưng họ vẫn mặc, bởi mỗi người có một mục đích khác nhau. Có người quá lứa lỡ thì xin đứa con để làm chỗ nương tựa về già, cũng có người ôm mộng vì tưởng đào được “mỏ vàng”. Tuy nhiên, cái lợi chưa thấy đâu, chỉ biết bây giờ, hậu quả để lại là gánh nặng cho gia đình, xã hội và những đứa con thơ.
Căn nhà nhỏ ọp ẹp, xiêu vẹo của gia đình chị H nằm biệt lập với khu dân cư. Mỗi lần nghe đài báo bão, mấy mẹ con lại sơ tán sang nhà ông bà ngoại mang vác theo xoong nồi, quần áo, tiếng con khóc trông như thời loạn. Để lo cho 4 đứa con nhỏ ăn học, hàng ngày, chị H phải làm mọi việc. Không còn ruộng, chị đi phụ hồ, gánh gạch mỗi ngày kiếm vài chục ngàn đồng.
Cũng vì thế, đã nhiều năm qua, gia đình chị thuộc diện nghèo nhất xã. “Bây giờ còn làm được, còn lo được cho con. Vài năm nữa, tôi già rồi, các con không biết sẽ sống ra sao nữa”, chị H ngậm ngùi.
Đỡ vất vả hơn chị H, chị L đã xin được đi làm công nhân may cho một công ty may trong vùng. Hàng ngày, chị dậy từ 6h, lo cho con ăn uống và đưa đi học rồi mới tới nơi làm việc. Ngoài lo cho con, chị còn phải chăm sóc cho mẹ già đã hơn 70 tuổi.
Chỉ riêng chi phí tiền học, tiền sữa, bỉm cho con mỗi tháng cũng mất 600.000 đồng, trong khi thu nhập mỗi tháng của chị chỉ được khoảng 2 triệu đồng. Số tiền đó, chị phải dành dụm, chắt chiu mới đủ lo cho cuộc sống của ba mẹ con. Vì thế, ngoài thời gian đi làm, chị còn nhận hàng về nhà làm thêm. Thương con, mẹ chị tranh thủ nuôi thêm lợn, gà để lo cho con. “Tôi sẽ cố hết sức để nuôi cho con khôn lớn nên người”, chị L chia sẻ.
Còn với chị T (xã Khánh Hòa) thì lại khác. Để mưu sinh, chị lựa chọn công việc hết sức nguy hiểm. Sau khi kết hôn với người chồng Trung Quốc, hai vợ chồng không có việc làm bởi nhà máy đạm đã xây dựng xong. Để mưu sinh, chị chuyển sang nghề môi giới hôn nhân.
Theo đó, chồng chị sẽ tìm những người đàn ông Trung Quốc có nhu cầu lấy vợ là người Việt, còn chị tìm những phụ nữ có nhu cầu lấy chồng Trung Quốc. Mỗi vụ mai mối thành công, vợ chồng chị thu được 5-6 triệu đồng. Trừ các chi phí phát sinh, số tiền kiếm được cũng chẳng được bao nhiêu.
“Đó là những vụ môi giới thành công mới được vậy. Còn những vụ không thành, mình vừa mất công, lại mất tiền. Nhưng nếu không làm, cũng chẳng biết làm gì nữa”, chị T lắc đầu.
Thùy Hương (Đất Việt)