Không có điện thoại di động là không được
Tình cờ, tôi gặp chị Nguyễn Thị Nguyệt, quê Thái Bình lên Hà Nội được 3 năm. Chị kiếm sống bằng nghề buôn đồng nát và lau dọn nhà cửa.
"Khi nãy, một khách quen nhà ở khu đô thị Trung Hòa – Nhân Chính gọi mình đến dọn nhà. Năm đầu ra đây không có điện thoại, mình phải ngồi ở gốc cây đợi người đến thuê. Nhưng từ ngày có điện thoại, những khi không ai thuê, mình có thể đi thu mua đồng nát, khi có ai cần thuê họ sẽ gọi. Thu nhập cũng vì thế mà tăng lên kha khá" - chị Nguyệt nói giọng vui vui.
Rồi chị giơ chiếc điện thoại ra khoe. Chiếc máy đời cũ, giá trên thị trường chắc chỉ vài trăm ngàn đồng nhưng cũng phải ki cóp mãi chị mới mua được.
"Mới lên Hà Nội, làm cả tháng chỉ được hơn triệu đồng. Trừ tiền trọ, tiền ăn, còn tiền gửi về quê, lúc mua cái điện thoại cũng đắn đo lắm. May là giá nó cũng không quá cao. Giờ nhớ con rút điện thoại gọi về, chỉ vài phút thôi nhưng được nghe thấy con gọi mẹ" - chị Nguyệt nói thêm.
Cứ theo lời chị kể, giờ hàng đồng nát nào cũng có điện thoại di động. "Để tiện làm ăn mà", chị nói hồ hởi và cũng có phần... tự hào.
"Bố mẹ và đứa em học cấp 3 của em ở quê cũng "mỗi người một súng"" - gặp Trịnh Văn Huy, sinh viên năm thứ 3 trường ĐH KHXH&NV Hà Nội hỏi về điện thoại di động, cậu tếu táo. "Để cả nhà liên lạc với nhau cho tiện mà".
Huy kể, vài năm nay có nhiều dòng điện thoại giá rẻ, rất tiện cho sinh viên hoặc người có thu nhập thấp.
"Thời đại này rồi không dùng điện thoại là không được. Giờ lịch học, lịch thi toàn gửi qua tin nhắn với email. Điện thoại xịn thì nhà giàu mới dùng, chứ loại bình bình thì lớp em 90 bạn, ai cũng có hết" - Huy nói.
![]() |
| Chị Lê Thị Dung. |
"Không có điện thoại ư, không chịu được đâu. Cuộc sống bây giờ đòi hỏi thế. Mà lại đi làm xa phải có cái điện thoại để gia đình yên tâm" - chị Dung hơi cao giọng khi chúng tôi hỏi nếu giá cao mà không mua được điện thoại thì sao.
Làm công nhân, chắt bóp sinh hoạt phí để sắm di động, chị Dung "chỉ cho phép mình" tốn 100.000 đồng/tháng cho điện thoại mà thôi.
Mở mắt ra là nhìn laptop
Trên chuyến xe khách về Nam Định, chị Hồng Minh (27 tuổi) cắm cúi vào màn hình laptop. Bàn tay chị nhoay nhoáy trên bàn phím trả lời những cửa sổ chat liên tục xuất hiện trên màn hình.
Hỏi ra thì biết, chị hiện đang làm quản trị cho một website tin tức. Từ sáng tới tối, chị liên tục phải làm việc với laptop.
"6h30 sáng tỉnh giấc, mở laptop trước khi đánh răng rửa mặt. Đảo qua tin bài, rồi đeo balo đựng laptop đi làm. Chiều về, ăn uống xong lại mở laptop. Đến về quê, cũng phải mang laptop theo" - chị Minh miêu tả.
![]() |
| Sinh viên Trần Quang vì học công nghệ thông tin buộc phải có máy. Nhà nghèo những vẫn vay mượn để mua |
Bạn Trần Thị Loan, Khoa Tin học, trường ĐH Sư phạm Huế sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp, có tới 4 anh chị em. Hàng tháng, bố mẹ chỉ có khả năng chu cấp cho 1 triệu đồng tiền ăn học, nói chi đến chuyện mua laptop.
"Thế mà vẫn phải mua. Mình học tin, không thể không có máy tính" - Loan nói rồi chỉ vào chiếc laptop bên cạnh.
"Chiếc máy tính này giá 10 triệu đồng. Có những cái rẻ hơn nhưng cấu hình không đủ. Tiền mua máy mình vay từ nguồn vốn dành cho sinh viên nghèo".
Là sinh viên công nghệ thông tin, Trường CĐ Công nghiệp Huế, Trần Quang cho biết: “Ngành học của mình cần đến máy tính nhưng gia cảnh khó khăn, bố mẹ chỉ cho được tiền mua máy bàn. Mình đành đi vay mượn thêm bạn bè để mua laptop, sau này làm thêm trả dần. Laptop tiện hơn máy bàn nhiều quá".
| "Hàng ngày tôi thường xuyên phải online để tìm hiểu giá cả thị trường và báo cáo cho Ban Giám đốc công ty. Tôi còn được giao đảm nhận công việc tìm nhân lực nên phải thường xuyên “săn tìm” nguồn nhân lực dồi dào trên những trang web giới thiệu việc làm để tuyển dụng. Anh Trần Đức Huấn, Trưởng phòng Tổng vụ Công ty TNHH POONG IN VINA ở Khu phố 3, thị trấn Uyên Hưng, Tân Uyên, Bình Dương |
Lê Việt – Đắc Thành – Quỳnh Như (Bee.net)

