![]() |
| Hình minh họa: internet |
Trong đó, đặc biệt là tầng lớp công nhân đang làm việc tại các khu công nghiệp, và đây là những “chiêu” đối phó với “cơn bão giá” của công nhân.
Chị Lê Thị Thanh- công nhân làm việc tại một công ty liên doanh với Nhật Bản có trụ sở đặt tại KCN Quang Minh- Mê Linh- Hà Nội cho biết, đã làm việc cho công ty được hơn 1 năm nay nhưng đến tháng 2/2011 mức lương của chị mới tăng từ 1.450.000 lên 1.550.000 đồng. Chị Thanh chưa kịp vui với mức lương mới thì giá thuê phòng lại tăng từ 350.000 đồng lên 500.000 đồng, có nghĩa là, mức lương tăng thêm vẫn không đủ bù vào chi phí tăng giá nhà trọ. Đấy là chưa kể hàng loạt các mặt hàng thiết yếu như điện, nước, xăng, gas, lương thực, thực phẩm,… cũng “đua nhau” chạy đuổi theo... lương.
Cứ đà này, chị thanh cho biết để đỡ phải tiêu tiền, ngoài việc đến công ty làm việc chị chả dám đi đâu ra khỏi nhà. Thậm chí, chị Thanh còn tính để tồn tại, “bám trụ được với nghề” với mức thu nhập và chi phí sinh hoạt như hiện nay chắc chị phải “cắt” luôn các khoản chi phí khác như dự đám cưới, hay sinh nhật bạn bè,…
Cũng với mong muốn “cắt giảm” chi tiêu như chị Thanh, chị Dịu- công nhân tại KCN Bắc Thăng Long- Hà Nội cho biết: Căn phòng trọ của chị rộng 15m2, trước đây chỉ có 2 người ở nhưng từ khi giá cả đắt đỏ, chủ nhà tăng tiền phòng từ 400.000 lên 600.000 đồng chị đã rủ thêm 2 người bạn nữa về ở cùng. Tuy hơi chật chội nhưng mà 4 người làm khác ca nên gần như lúc nào trong phòng cũng chỉ có 2 người ở nhà, nên cũng không đến nỗi bí bách quá.
“Biết làm sao được, thu nhập thì thấp mà giá cả cái gì cũng tăng nên phải chịu khó ở chật thôi”, chị Dịu chia sẻ thêm.
Để hạn chế phát sinh thêm chi phí, anh Quang- công nhân công ty Toto khu công nghiệp Bắc Thăng Long- Đông Anh- Hà Nội cho biết: Vì ở trọ cũng khá gần công ty nên từ khi giá xăng tăng, để tiết kiệm chi phí em không dám dùng xe máy đi làm. Ngoài ra, anh Quang cũng cho biết thêm, ở khu trọ anh Quang ở, mọi người cũng tiết kiệm gas và điện bằng cách dùng bếp than tổ ong, tuy hơi mất thời gian và ô nhiễm một tý nhưng sẽ tiết kiệm được một khoản nho nhỏ để bù vào những khoản chi phí khác không thể cắt giảm được như tiền nhà trọ. Đặc biệt, cũng theo như tâm sự của Quang, nhiều nam công nhân tại công ty anh cho biết, họ còn hạn chế mời bạn gái đi chơi để đỡ phải mất… “tình phí”.
Vất vả hơn một chút, chị Hà, công nhân tại KCN Phú Nghĩa- Chương Mỹ- Hà Nội lại cho biết, từ khi giá cả nhiều mặt hàng lương thực, thực phẩm như rau, gạo, thịt cá,… tăng nhanh nhiều công nhân ở khu trọ của chị đã “đối phó” bằng cách “cắt lân” thay phiên nhau về quê vào những ngày nghỉ để mang rau, gạo, và thức ăn lên. Và cứ như thế, phòng chị có 4 người thì tuần nào cũng có người về quê mang thức ăn dự trữ lên, vì thế cũng đỡ phải mua bán nhiều, hạn chế được phần nào chi phí.
Cũng có nhiều công nhân tại một số khu công nghiệp khác trên địa bàn thủ đô Hà Nội không thể đối phó với “cơn bão giá” nên đã phải chấp nhận bỏ việc về quê làm ruộng với hy vọng “cơn bão giá” sẽ không về tận các vùng quê nghèo. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng, với việc tăng lương cơ bản từ 730.000 đồng lên 830.000 đồng bắt đầu từ 1/5/2011 sẽ khiến cho “cơn bão giá” sẽ còn tiếp tục “phủ sóng” ở diện “sâu” và “rộng” hơn.
Chu Hoa (Tamnhin)
