"Thời điểm này không ai có thể đưa ra được lộ trình thực hiện việc hạn chế, cấm xe máy". Chánh văn phòng Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia trả lời phỏng vấn Đất Việt.
Ông Thân Văn Thanh, Chánh Văn phòng Ủy ban An toàn Giao thông quốc gia - đơn vị được Chính phủ giao thực hiện kiểm tra, đôn đốc việc thực hiện các giải pháp đảm bảo trật tự an toàn giao thông, được nêu trong Nghị quyết 88 của Chính phủ, cho biết như trên, xung quanh chủ trương hạn chế mô tô, xe gắn máy tại các đô thị lớn.
Thưa ông, vì sao chúng ta lại đặt vấn đề hạn chế xe máy trong thời điểm này?
Tôi cho rằng chúng ta còn phải “sống chung” với xe máy trong vòng 20 - 30 năm nữa. Vấn đề đặt ra ở chỗ là chúng ta phải tổ chức hoạt động của loại hình phương tiện này sao cho hợp lý, bảo đảm không ùn tắc, cản trở giao thông ở các đô thị. Đó là bài toán cho các nhà quản lý, các nhà khoa học nghiên cứu.
Việc hạn chế lưu thông phương tiện cá nhân vào một số tuyến phố hay đô thị phụ thuộc vào khả năng đáp ứng phương tiện vận tải công cộng ở khu vực bị đó. Cần luôn luôn đặt ra câu hỏi hạn chế phương tiện cá nhân thì người dân đi lại bằng gì? Chính vì thế, việc nghiên cứu để lập đề án và xây dựng lộ trình hạn chế phương tiên cá nhân là một quá trình lâu dài. Điều quan trọng là khi đề án đó được cấp có thẩm quyền phê duyệt thì phải thực hiện triệt để, quyết liệt.
![]() |
| Ông Thân Văn Thanh, Chánh Văn phòng Ủy ban An toàn Giao thông quốc gia. |
Theo nghiên cứu của trường ĐH GTVT Hà Nội, ô-tô cá nhân dù chỉ chiếm 10% lượng phương tiện, nhưng chiếm tới 55% diện tích lưu thông và dừng đỗ. Do vậy, trước hết cần hạn chế ô-tô cá nhân lưu thông trong các thành phố lớn, thay vì hạn chế xe máy. Quan điểm của ông thế nào?
Hạn chế phương tiện nào, ở đâu là do đặc thù của từng địa phương, từng tuyến phố. Có tuyền đường do ô-tô gây cản trở, nhưng cũng có tuyến đường xe máy gây ùn tắc nên không thể đánh đồng được. Chính vì thế mới phải nêu hạn chế phương tiện cá nhân tại từng tuyến đường, từng tuyến phố cụ thể chứ không nói chung chung là hạn chế phương tiện cá nhân.
Việc hạn chế phương tiện cá nhân phải kèm theo phương tiện thay thế, trong khi xe buýt - phương tiện vận tải công cộng hữu hiệu nhất hiện nay mới chỉ đáp ứng được khoảng 10% nhu cầu. Theo ông, đâu là lời giải cho bài toán này?
Để thực hiện việc hạn chế phương tiện cá nhân thì không chỉ xe buýt, mà phương tiện vận tải công cộng nói chung phải đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân tại những tuyến phố được quy định hạn chế phương tiện cá nhân.
Nhưng hiện nay xe buýt thường bỏ bến, chậm giờ, phóng nhanh, vượt ẩu, làm mất thiện cảm của người dân. Cần có biện pháp gì để chấn chỉnh tình trạng này?
Đồng ý là các phương tiện vận tải khác công cộng phải nâng cao chất lượng dịch vụ để thu hút người tham gia giao thông sử dụng dịch vụ này. Nhưng đó chỉ là thiểu số. Thử hỏi, nếu thành phố này không có xe buýt sẽ ra sao, đi lại thế nào... ?
Lộ trình thực hiện việc hạn chế, cấm xe máy sẽ được thực hiện khi nào?
Đề án chưa được xây dựng. Nghị quyết 88 của Chính phủ quy định, trong quý IV/2012 mới trình Chính phủ để phê duyệt. Từ xây dựng đề án, phải cân nhắc các khía cạnh khoa học, khía cạnh xã hội, khía cạnh thực tế thì mới xác định được lộ trình và lộ trình đó phải được cấp có thẩm quyền phê duyệt. Do vậy, thời điểm này không ai có thể đưa ra được lộ trình thực hiện việc này.
Theo ông, khó khăn nhất trong việc hạn chế phương tiện cá nhân tại các đô thị lớn là gì?
Khó khăn đầu tiên là phải làm sao để mọi công dân thấy được trách nhiệm của mình với cộng đồng và xã hội, không phải mọi người thấy khó khăn thì đứng ngoài cuộc để kêu. Bất kỳ một giải pháp nào đưa ra cũng ảnh hưởng đến quyền lợi của một bộ phận người dân, nhưng đó đó là bộ phận rất nhỏ. Bởi vậy, phải vì lợi ích của số đông, lợi ích của quốc gia. Bộ phận nhỏ đó phải được tuyên truyền để họ có trách nhiệm với số đông.
Xin cảm ơn ông!
Mạnh Đồng (Đất Việt)
