Ly hôn là chuyện bình thường khi hai vợ chồng không thể tiếp tục chung sống. Nhưng nhiều người sau ly hôn vẫn giữ nỗi hận trong lòng, khiến con cái phải lớn lên với hình ảnh của một ông bố, bà mẹ vắng mặt đầy sự xấu xa và tội tệ.
Nỗi hận dai dẳng
Câu chuyện về cô sinh viên Thuỳ Linh, nguyên là sinh viên khoa Luật của Trường Đại học Tổng hợp cũ (nay là Trường Đại học KHXH&NV, Đại học Quốc gia Hà Nội) là một trong những ví dụ điển hình của nỗi hận dai dẳng này. Quê của Linh ở Thái Bình. Bố mẹ Linh ly thân khi cô vừa lên 2 tuổi. Linh ở với mẹ và ông bà ngoại.
Tương tự chuyện của Linh là một trường hợp khác. Cô X là khách hàng của Trung tâm tư vấn Tuổi trẻ hạnh phúc và kỹ năng cuộc sống, Trung ương Đoàn TNCS HCM (số 5 Nguyễn Quý Đức, phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân, Hà Nội). Cô gái cũng lớn lên cùng với nỗi hận của bà mẹ về người chồng bội bạc. Mặc dù không sống cùng bố, nhưng nỗi hận của bà mẹ đã truyền sang cô. Từ việc hận người bố vắng mặt, cô hận luôn cả đàn ông và thề không bao giờ lấy chồng.
Cô gái này sống cùng mẹ ở Hà Nam. Mẹ cô là nhân viên bưu điện. Bố cô đi làm ăn xa trong miền Nam. Ông cặp bồ, rồi có con riêng nhưng vẫn lừa dối mẹ cô cho đến khi bà phát hiện ra sự thật. Mẹ cô gái đã làm đơn ra toà để ly dị, nhưng vẫn ôm nỗi hận vì bị phụ tình. Bà ở vậy nuôi con. Trong những năm tháng một mình lăn lộn nuôi con, bà đã vô tình gieo nỗi hận đó lên đứa con của mình.

Ly hôn có văn hoá
Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Yến Nhi, Trung tâm tư vấn Tuổi trẻ hạnh phúc và kỹ năng cuộc sống cho rằng, rất nhiều cặp vợ chồng sau khi ly hôn vẫn không giải quyết được mâu thuẫn và không giải toả được nỗi hận của mình về người bạn đời. Họ vô tình gieo nỗi hận đó lên đứa con bé bỏng của mình và không ngờ rằng, chính điều đó đã xé nát tâm hồn con trẻ. Đứa trẻ lớn lên trong sự tổn thương nghiêm trọng về tâm hồn và tình cảm, những vết thương đó như bệnh ung thư, càng ngày càng loang rộng và không có cách gì để cứu vãn.
Theo Ths Nguyễn Yến Nhi, trẻ con giống như tờ giấy trắng. Nhân cách, tính cách của trẻ sau này là do chính bố mẹ gieo vào và vẽ nên. Vợ chồng chia tay thường là ghét nhau, là hết tình cảm. Do không ý thức nên họ đã truyền lại sự căm ghét, sự hận thù đó lên tâm hồn non nớt của trẻ, tạo nên vết hằn trong lòng trẻ. Nhiều đứa trẻ sống thiếu bố, thiếu mẹ khi lớn lên đã có những nỗi hận vô hình do chính bố mẹ mình tạo nên. Có đứa trẻ hận bố vì đã đánh đập mẹ, có đứa trẻ hận mẹ vì đã bỏ bố đi ngoại tình...
Theo bà Lê Thị Tuý (nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thanh niên), việc bố mẹ hận nhau sau ly hôn, để lại di chứng nặng nề cho những đứa con là một thực tế đau lòng nhất nhưng không mấy ai tránh được. Hầu hết các cặp vợ chồng ly hôn trong sự nặng nề. Họ thường đổ lỗi cho nhau, mạt sát nhau cho hả giận mà không hề biết rằng chính mình lại là người có lỗi. Nguy hại hơn, cách ứng xử vị kỷ đó đã làm tổn thương nghiêm trọng đến chính đứa con mà mình đã rứt ruột đẻ ra.
Bởi vậy, theo bà Lê Thu Hiền, Giám đốc Trung tâm tư vấn người bạn tri kỷ (Tổng đài tư vấn tâm lý 1088 – Hà Nội), để những nỗi đau của người lớn không làm ảnh hưởng đến con cái, các cặp vợ chồng sau ly hôn nên xác định, ly hôn là việc của người lớn. Không nên để cho đứa trẻ tham gia và trải nghiệm những nỗi đau của bố mẹ chúng khi chúng còn quá bé.
* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi.