Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

CHÙM THƠ CỦA VÂN DƯƠNG (KRAKÓW)

18/09/2013 8 phút đọc BBT
TRÊN ĐÈO 700Dốc trơn leo được tới đâyBóng chiều vừa tắt đêm đầy ánh trăng Dưới khe suối nổi nhạc đàn Gió rung rừng
CHÙM THƠ CỦA VÂN DƯƠNG (KRAKÓW)

TRÊN ĐÈO 700

 

Dốc trơn leo được tới đâyBóng chiều vừa tắt đêm đầy ánh trăng Dưới khe suối nổi nhạc đàn Gió rung rừng lá như dàn đồng ca Võng tăng cất tạm làm nhàMây tràn đầy võng ngỡ là đệm bông Nửa đêm đang thắm giấc nồng Gió đu nhịp võng nghe lòng nhẹ lângMơ màng ngỡ gối vào trăng Nồng nàn hơi ấm tay Hằng tay tôiĐang say mộng đẹp bồi hồi Gà rừng rộn rã gọi trời bình minh Rẽ mây tiếp bước quân hành Xây cao mộng đẹp ngày giành chiến công !

 

Nam Lào, tháng 2 năm 1973.

 

BÔNG TRANG

 

Bông trang thắm đỏ ven đườngNhư ngọn lửa sưởi ấm rừng cây xanh Bông trang thắm đỏ trong anh Là con tim đỏ chung tình yêu em !

 

VÁ ÁO

 

Khâu vá vốn xưa chẳng chịu rèn Ỷ vào may máy với chị em Bây giờ sống cảnh toàn "lính gộc"Quần áo rách bươm thật rối ren Để gió thơm da e chẳng tiện Hở hang qua lại thật khó nhìn Thôi thì rúm ró còn hơn buộc Vụng về xe chỉ với luồn kim Ước gì giờ gặp cô hàng xóm Xưa vẫn ngồi khâu ở bên thềm !

 

Sông Tranh 1974

 

HẠNH PHÚC

(trích đoạn)

 

Chúng mình yêu nhau không phải từ những kỷ niệm ấu thơ Bởi lúc nhỏ mỗi người một tỉnh Cuộc sống gia đình khác nhau hoàn cảnh Em ở Thủ Đô, còn anh nông thôn Từ nhỏ đã quen với ruộng với vườn Với lũy tre xanh, với đàn cò trắng Bao năm tháng dầm mưa giãi nắng Tuổi học trò qua trên lưng trâu Cuộc sống đô thành anh chẳng biết là bao Cũng như em ít hiểu về ruộng đất Nhà máy - nơi chúng mình gặp mặt Khi em vừa tròn đôi mươiCô công nhân mới bước vào đời Bím tóc đuôi sam chảy mềm lưng áo Bạn bè em thường bảo "Con bé hiền khô, lành nhất khóa mình Mắt nó cười trông xinh đến là xinh"...

Nhớ lần đầu bất chợt gặp anh Bị chúng bạn trêu, em ù té chạy Anh thì đứng trồng chân nơi ấy Mặt đỏ bừng, tim cứ nhảy cuồng lên Phút gặp ban đầu thành kỷ niệm khó quên Thành nỗi nhớ cho anh nhớ mãi Thành hy vọng cho anh mong đợi Cứ ước thầm lại bất chợt gặp em!

Đường đi làm lối ấy đã quá quen Nay bỗng thấy bước chân mình bổi hổi Chốc chốc lại ngoái đầu nhìn lại Ngã tư nào em bất chợt hiện ra?

Anh thuộc lòng từng phiên em đổi ca Nhớ giờ em đi, em về mỗi buổi Bao ước vọng say lòng anh đắm đuối Đỏ mặt cười thầm “anh đã phải lòng em!”...

 

MƯA

 

Hôm qua ngồi đọc thơ em Tưởng bên song cửa có em đang ngồi Đắm nhìn lớp lớp mưa rơi Thương anh ướt áo, trách trời đổ mưa!

- Anh về quê Nội đường xa Trời mưa to thế biết giờ trú đâu?

Gió mưa xối xả thét gàoTừng cơn lạnh buốt hắt vào thơ em!

Từng lời thổn thức con tim Làm đôi mi đẹp ướt nhem mất rồi!

Áo anh ướt lại khô thôi Tình em là một khoảng trời nắng ươm!

 

Hà Nội 1971

 

NHÀ MỚI

 

Ngôi nhà ngói đỏ khang trang Cả nhà ta chắt chiu làm nên đây Con như đứa trẻ thơ ngây Nhìn ngôi nhà nước mắt đầy rưng rưng!

Mẹ ơi! mấy chục năm trường Nhà tranh vách đất lo từng đùm rơm Cảnh nhà thiếu áo đói cơm Còn đâu dám ước màu son mái nhà ?

Tự đời Ông đến đời Cha Vẫn tường đất với mái nhà lợp rơm Bao đêm gió bấc mưa dầm Một manh tơi lá Mẹ căng góc giườngÁo tơi che được đàn con Riêng mình Mẹ ướt ngồi run một mình!

Nắng mưa mài vẹt mái tranh Đói nghèo vắt cạn tuổi xanh Mẹ rồi!

Lớn lên đi khắp mọi nơi Tủi lòng con cảnh Mẹ ngồi che mưa!

Giật mình nhìn ánh chớp xaLại lo mái dột ở nhà Mẹ ơi!

Bao đời đất thấm mồ hôi Mà sao chẳng trả công người phân minh?

Vẫn tường đất đội mái tranh Miếng cơm hạt muối vẫn thành nỗi lo!

Mẹ thì mỗi tuổi mỗi già Vẫn khao khát một mái nhà cho con Ước mơ càng thiết tha hơn Mỗi khi chớp bể mưa nguồn bão giông Mẹ rằng: "quyết chí gắng công Xây nhà ngói, khỏi bận lòng rạ rơm Cả nhà tần tảo sớm hôm Chai chân dầm đất, tay sờn cát vôi Mỗi viên gạch ngói đỏ tươi Biết bao nhiêu hạt mồ hôi thấm vàoChắt chiu gom góp từng hào Nuôi từng lứa lợn, luống màu dành ra Bạn bè thân hữu gần xa Anh em, cô bác mỗi nhà một tay Lên nhà ngói đỏ hôm nay Chắc bền móng với tường xây vững vàng Là đây tình nghĩa xóm làng Đùm bọc "sớm lửa tối đèn có nhau"!

Chia vui chén nước miếng trầu Quê hương nghĩa nặng tình sâu đậm đà Mẹ mừng như trẻ thêm ra Bên thềm đàn cháu quấn Bà đùa vui Đứa ôm cổ, đứa níu vai Ríu ra ríu rít như bầy chim non Mẹ cười vui với cháu con Từ nay chớp bể mưa nguồn đỡ lo"!

Con xin phép Mẹ vào nhà Thắp hương khấn để Ông Bà cùng vui!

 

Bắc Ninh, tháng 2 năm 1983.

 

GỬI CHÁU NỘI YÊU QUÝ CỦA ÔNG

 

Dù con sinh ở nước Anh Con hãy luôn nhớ "QUÊ MÌNH VIỆT NAM "Dẫu rằng muôn dặm xa xăm Nhớ câu khắc cốt ghi tâm CỘI NGUỒN!

Nơi ấy đã cho con dòng máu Tự hào là con cháu RỒNG TIÊN Ông Bà, Cha quý Mẹ hiền Tình sâu nghĩa nặng Tổ Tiên muôn đời!

Dù con đi bốn phương trời Hãy luôn ghi nhớ "MÌNH NGƯỜI VIỆT NAM "!

 

Krakow 14-5-2011

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu