Bố mẹ nhốt con trong nhà để đi tìm cái ăn, mấy ngày sau mới đưa được củ mài về, con đã lả gần chết. Đói, không có củ thì vặt tạm lá rừng, lá nào sâu ăn được mình cũng ăn được… Chuyện về cái đói ở Pác Củng kể cả ngày không hết.
Đã nhiều tháng nay, người dân thôn Pác Củng, xã Thượng Nông, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang phải kéo nhau đổ dồn lên núi tìm củ mài, củ sắn, rau rừng để cầm cự với cái đói tấn công người dân suốt 10 tháng qua. Cả thôn đói dài đói dạc Thôn Pác Củng nằm giữa một thung lũng sâu và hẹp, bốn bên là núi cao chót vót. Ông Trần Văn Nên - Trưởng thôn Pác Củng - cho biết, trước đây toàn bộ người dân trong thôn sống du canh du cư, từ năm 1985 mới về định cư tại đây cho đến nay. Cả thôn có 40 hộ dân thuộc hai dân tộc Sán Chỉ và Dao. Mỗi nhà trong thôn chỉ có một mảnh ruộng nhỏ. Nhưng vào những tháng giáp mưa, tìm khắp Pác Củng cũng không kiếm nổi một giọt nước để trồng trọt. Hóa ra năm vừa rồi nước hiếm quá, lúa lại không được mùa, tháng 9 thu hoạch lúa mà tháng 10, hầu như cả bản đã phải lũ lượt kéo nhau lên rừng tìm củ, tìm rau sống qua ngày. Chuyện về cái đói ở Pác Củng kể cả ngày không hết. Có nhà bố mẹ nhốt con trong nhà để đi tìm cái ăn, mấy ngày sau mới đưa được củ mài về, con đã lả gần chết. Hộ nào cũng đói, hộ nào cũng đi tìm củ mài, thế nên bây giờ đi bộ mấy cây số, tìm mỏi mắt may ra mới thấy cái ăn. Ông Nên bảo đói quá, không có củ thì vặt tạm lá rừng, lá nào sâu ăn được thì mình cũng ăn được. Chúng tôi đi qua nhà bà Lý Thị Lịch, gặp bà và con trai Bàn Văn Pú đang nướng một củ sắn. Bà Lịch bảo đã đi từ sáng khắp núi mới kiếm được củ sắn này, về nướng ăn tạm rồi hai mẹ con lại đi tìm tiếp. Nhà bà Lịch có 5 người con thì 4 con gái đã lấy chồng hết, còn một cậu con trai. Bà bảo: “Đói thế này sắn không có ăn biết sống được không mà lấy vợ”. Riêng gia đình trưởng thôn Trần Văn Nên cũng có 6 người con; nhưng hiện trong nhà anh có tới 17 khẩu. Cả 17 người ngày nào cũng túa đi khắp rừng núi tìm rau củ giữ mình qua cơn đói. Tiếng kêu cứu từ bản đói Thôn Pác Củng có trên dưới 30 em nhỏ. Ngay đầu thôn, một ngôi nhà sàn dựng tạm làm lớp học cho các em. Vào những ngày bình thường, các em sáng đến lớp, chiều đi đào củ trên rừng. Nhưng vào những ngày này các em bỏ cả học để đi kiếm cái ăn. Trẻ ở đây chỉ học đến lớp 5 là hết. Mà may mắn lắm mới có em biết được một vài chữ. Thời tiết nơi đây cứ buổi sớm và chiều tối lại có sương xuống lạnh buốt nhưng đám trẻ chỉ phong phanh quần áo, thậm chí có trẻ còn không có quần áo mặc. Thế nên sách giáo khoa là điều không tưởng. Cách đây chừng 5 năm, ngay đến đường vào Pác Củng cũng không có. Năm 2006, nhờ một tổ chức nhân đạo, con đường mòn vào Pác Củng mới được mở. Khi những cơn đói đang chập chờn mỗi ngày, người dân Pác Củng không còn thời gian để mơ về ánh điện, trẻ con Pác Củng không dám nghĩ tới tương lai. Trao đổi với PV Dân trí về tình trạng bi đát của người dân thôn Pác Củng, ông Nguyễn Ngọc Quang - Phó Chủ tịch UBND xã Thượng Nông - xác nhận về cái đói mà người dân đang gánh chịu. Thay mặt 40 hộ bà con thôn Pác Củng, ông Quang viết thư kêu cứu gửi tới báo Dân trí: “Thôn Pác Củng là thôn có tỷ lệ 100% hộ nghèo, điều kiện kinh tế khó khăn. Mong muốn quý báo hỗ trợ giúp đỡ người dân nơi đây, được phần nào hay phần ấy…”. Ông Nguyễn Văn Quyết, Phó Chủ tịch UBND huyện Na Hang, cũng thừa nhận tình hình khó khăn mà người dân thôn Pác Củng đang gặp phải. Thực tế là người dân có bữa đói, bữa no. Do địa hình thôn ở xa và khá cao nên năm vừa rồi xảy ra tình trạng thiếu nước, dẫn đến thiếu hụt về lương thực và cái ăn. “Tết vừa qua, địa phương cũng đã lên danh sách hỗ trợ gạo để đồng bào đón tết”, ông Quyết cho biết. Đề giúp người dân nơi đây vượt qua khó khăn, ông Quyết cũng mong muốn các tấm lòng hảo tâm giúp đỡ người dân nơi đây vượt qua khó khăn thời điểm này.



