Vài
bạn Việt kiều khi trò chuyện với tôi có bày tỏ ý
nguyện muốn tham gia từ thiện giúp đồng bào ở Việt
Nam, nhưng băn khoăn về hiệu quả và lo lắng đồng tiền
đóng góp chuyển về bị chia năm xẻ bảy, rơi rụng bởi
nhiều loại quyền lực… và hỏi tôi làm sao tốt hơn…
Sau
khi kể cho các bạn nghe về một số cá nhân, tổ chức
đang làm từ thiện hiệu quả trên FB, tôi đưa các bạn
xem bức ảnh này… em gái trong ảnh, năm ngoái khi tôi
gặp, đang học lớp 12, từ năm lớp 8, mỗi ngày em đều
dành 3-4 tiếng đồng hồ sau giờ học để tới nhà thờ
phụ giúp các sơ chăm sóc các em bé bị bệnh thiểu năng…
Tôi hỏi sơ trưởng thì được biết, có khá nhiều người
tình nguyện như vậy, có đạo và không đạo, tất cả
đều lặng lẽ, bền bĩ… Tôi phải hứa không đưa lên
truyền thông thì mới được chụp chung tấm hình này với
em… nên phải che bớt mặt em khi post lên đây.

Nguyễn Mỹ Khanh và em gái lớp 12Tôi
hỏi các bạn Việt kiều quê ở đâu, có về thăm không,
còn gia đình ở đó không, hãy hỏi những người thân
trong nhà xem ở xóm, ở làng, ở xã ngay quê hương bạn,
những trường hợp cụ thể nào cảm thấy cần giúp đỡ,
cứ lắng nghe hoàn cảnh từng trường hợp, chắc chắn
bạn sẽ có kế hoạch hổ trợ. Khi bạn kết nối việc
thiện nguyện với từng người, từng gia đình, từng
nhóm nhỏ cụ thể, bạn biết rõ mình làm gì, làm thế
nào để đạt kết quả mong muốn.
Nếu
sự hổ trợ của bạn lâu dài, nghĩa là sự kết nối có
kết quả tốt đẹp, chính bạn được nuôi dưỡng tâm
hồn bằng sự quan tâm, chia sẻ với những con người cụ
thể nơi quê nhà, bạn có được niềm hạnh phúc sâu kín
khi được lặng lẽ nhìn sự thay đổi, phát triển của
những người mà bạn giúp, và bạn có một gia tài không
nhỏ, chính là tình cảm của một hoặc nhiều người cụ
thể đó – đó là Tình Người- giản dị mà mãnh liệt
lắm, chính cái tình này mới tạo nên niềm tự hào thầm
lặng trong trái tim bạn, nó là sức mạnh cốt lõi thật
sự của bạn, bạn không bao giờ nhận thấy được điều
này khi bạn chưa hành động.
Bạn
cũng có thể thực hiện một công trình công cộng nho nhỏ
ngay trong xóm làng quê hương bạn như lập thư viện nhỏ,
lập một phòng internet, mở hay đài thọ 1 lớp dạy nhạc,
dạy võ, dạy nghề, dạy kỹ năng sống, mở phòng trợ
giúp pháp lý, hổ trợ vốn hoặc kỹ thuật cho các hộ
buôn bán nhỏ, chăn nuôi, trồng trọt… bạn cứ hỏi gia
đình, bạn bè, người thân ở quê, hoặc về chơi quan
sát, tìm hiểu, bạn sẽ tìm ra việc cần làm… Tôi sẽ
đưa bạn tới gặp những bạn tình nguyện viên của các
tổ chức phi chính phủ đang sống khắp nơi trên xứ
mình, họ sẽ chia sẻ kinh nghiệm và hổ trợ bạn thời
gian đầu.
Nếu
cha mẹ, gia đình bạn còn sống ở quê hương, việc làm
của bạn là sự báo hiếu rất lớn, tôi đã vài lần
được nhìn ngắm gương mặt của các đấng sinh thành
khi ấy, và tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hãy dắt
con, cháu các bạn theo và phân công việc phù hợp cho các
cháu làm, bạn sẽ không phải lo chuyện các cháu quên
tiếng Việt hay mất gốc, vì chỉ sau một vài năm, chính
các cháu sẽ làm riêng theo cách của bạn…
Và
tôi kể thêm 2 trường hợp mà tôi biết:
Xóm
nhà tôi ở ngày xưa, có một gia đình người Hoa đông
con là Bà B. L, khoảng năm 1986, cả nhà bà đi định cư
bên Mỹ. Cứ mỗi Tết nguyên đán, cả gia đình bà (giờ
đã tăng gần 40 người) gom góp tiền lại, gửi về biếu
những gia đình khó khăn trong xóm ăn Tết và lì xì cho
các cụ già. Trong năm, ai bệnh nặng thì gửi thuốc, ai
có con vào đại học không có tiền đóng học phí thì
giúp, ai mất mà khổ quá thì mua quan tài. Mỗi mùa hè,
gửi tiền về thuê 1-2 xe 50 chổ, đưa cả xóm đi chơi 2
ngày, ai đi cứ đăng ký. Ngoài ra còn gửi cúng chùa hàng
năm. Họ làm như vậy gần 30 năm nay… T.V.H, đồng nghiệp
ngày trước cùng làm với tôi ở tập đoàn P, từ năm
2001, bạn nhận làm cha đỡ đầu 1 cháu mồ côi 5 tuổi,
ở một tỉnh miền Bắc, qua phong trào con nuôi trên mạng.
Hàng tháng, bạn gửi 1 mail thăm hỏi và 800k vào tài khoản
người nuôi dưỡng cháu, và nhận được mail trả lời
cùng hình ảnh của cháu. Khi cháu biết chữ và biết dùng
mail, cháu viết thư cho bạn. Năm 2014, cháu 18 tuổi, chương
trình kết thúc, nhưng giữa cháu và bạn có một tình cảm
quyến luyến dù chưa bao giờ gặp mặt, bạn tình nguyện
giúp cháu thêm 4 năm đại học nhưng cháu từ chối, xin
phép tự đi làm kiếm tiền đi học tiếp, điều này làm
bạn tôi xúc động vô cùng.
Tôi
tin rằng những lời bạn viết trong mail đã gieo vào lòng
cháu những điều tốt đẹp nhiều hơn số tiền bạn
gửi. Từ đó, mỗi khi nghe đoàn học sinh nào đi làm từ
thiện, tôi dặn nên đi 1 nơi thôi, viết những lời tình
cảm vào những mảnh giấy, hoặc thiệp nhỏ rồi cài vào
món quà. Tôi đã vui mừng chứng kiến các em quay lại nơi
cũ, mối quan hệ đã trở nên thân tình hơn khi 2 bên đã
biết nhau, các em học sinh đã biết chuẩn bị, chọn và
mang những món quà riêng, phù hợp cho em nhỏ nào, có lẽ
tình bạn đã manh nha hình thành…
05/07/2016 nguyenmykhanh