Hồi tháng 8, sau liên tục các vụ bệnh nhi tử vong do “sốc phản vệ” khi tiêm vaccine, ĐBQH Nguyễn Thị Quốc Khánh đã nói tới sự “hoang mang trong xã hội”. Không hoang mang không được khi mũi tiêm phòng bệnh nhiều khi giống hơn với mũi kiếm đoạt mạng, không phải chỉ với một đứa trẻ, không chỉ ở Quảng Trị, cũng không chỉ ở Hải Phòng.

ĐBQH Bùi Thị An đã nói về cảm giác bất an, dù bà cẩn thận nói đại ý cái cảm giác này không chỉ xảy ra trong lĩnh vực y tế.
Một sản phụ nằm ngoài hiên, giữa đêm tối, gió lạnh, chịu đau đớn hàng giờ đồng hồ. Các vị lương y không hề thăm nom, vì còn bận… ngủ. Các “từ mẫu” không thèm động lòng, thậm chí còn chửi mắng “Đẻ là phải đau chứ” - chuyện xảy ra ở Thanh Hóa. Trong khi đó, ngay giữa thủ đô, một bác sĩ lẳng lặng ném xác nạn nhân tử vong xuống sông phi tang sau ca phẫu thuật thẩm mỹ thất bại.
Khó nhìn thấy khoảng cách giữa sự hoang mang xã hội và cảm giác bất an trong dân chúng. Càng khó để biết rằng, tháng sau, tuần tới sẽ còn điều gì xảy ra trong bệnh viện và người dân còn có thể đủ chữ để mô tả cảm giác sợ hãi và sự phẫn nộ của mình.
Chỉ có một điều có thể thấy rất rõ là giữa tai nạn mang tính chất rủi ro ẩn chứa trong mũi tiêm mang tên vaccine và sự lơ là, tắc trách trong cái chết của sản phụ ở Thanh Hóa đã có một sự suy vi trầm trọng hơn về vấn đề y đức, đã có một khoảng trống về niềm tin của người dân với những tấm áo blouse trắng. Đi tiêm vaccine phải chăng giống như canh bạc may rủi với thần chết?
Và khi người ta đã nói đến mức “Giá như tôi đưa phong bì cho họ thì có lẽ cái Xuân sẽ không chết”, thì đó không chỉ là sự phẫn nộ trước đau thương, mà phải là chỉ dấu cho thấy sự cạn kiệt niềm tin của một người bệnh đối với “từ mẫu”.
Có nơi nào trên trái đất này mà người bệnh phải cầu xin bác sĩ cứu người? Có chỗ nào trong thế giới này, bác sĩ vô nhân tính đến mức vứt xác phi tang? Hay giờ đây trước khi vào viện, người ta phải chuẩn bị phong bì nếu như không muốn viết sẵn di chúc?
Sau vụ bác sĩ ném xác nạn nhân xuống sông, có người đã bảo rằng, sự sợ hãi khiến cho người ta trở nên man rợ. Nhưng sự man rợ khiến cả xã hội bàng hoàng ngày hôm nay có mầm mống từ câu chuyện những cái phong bì, từ sự bàng quan, tắc trách trước sự đau khổ của người bệnh.
Đã có những lời xin lỗi được đưa ra. Sẽ có những cuộc kiểm tra được tiến hành. Nhưng giá như, những lời xin lỗi thực sự là cách thức nhận trách nhiệm. Giá như những cuộc kiểm tra không phải chỉ sau những cái chết.
Một sản phụ nằm ngoài hiên, giữa đêm tối, gió lạnh, chịu đau đớn hàng giờ đồng hồ. Các vị lương y không hề thăm nom, vì còn bận… ngủ. Các “từ mẫu” không thèm động lòng, thậm chí còn chửi mắng “Đẻ là phải đau chứ” - chuyện xảy ra ở Thanh Hóa. Trong khi đó, ngay giữa thủ đô, một bác sĩ lẳng lặng ném xác nạn nhân tử vong xuống sông phi tang sau ca phẫu thuật thẩm mỹ thất bại.
Khó nhìn thấy khoảng cách giữa sự hoang mang xã hội và cảm giác bất an trong dân chúng. Càng khó để biết rằng, tháng sau, tuần tới sẽ còn điều gì xảy ra trong bệnh viện và người dân còn có thể đủ chữ để mô tả cảm giác sợ hãi và sự phẫn nộ của mình.
Chỉ có một điều có thể thấy rất rõ là giữa tai nạn mang tính chất rủi ro ẩn chứa trong mũi tiêm mang tên vaccine và sự lơ là, tắc trách trong cái chết của sản phụ ở Thanh Hóa đã có một sự suy vi trầm trọng hơn về vấn đề y đức, đã có một khoảng trống về niềm tin của người dân với những tấm áo blouse trắng. Đi tiêm vaccine phải chăng giống như canh bạc may rủi với thần chết?
Và khi người ta đã nói đến mức “Giá như tôi đưa phong bì cho họ thì có lẽ cái Xuân sẽ không chết”, thì đó không chỉ là sự phẫn nộ trước đau thương, mà phải là chỉ dấu cho thấy sự cạn kiệt niềm tin của một người bệnh đối với “từ mẫu”.
Có nơi nào trên trái đất này mà người bệnh phải cầu xin bác sĩ cứu người? Có chỗ nào trong thế giới này, bác sĩ vô nhân tính đến mức vứt xác phi tang? Hay giờ đây trước khi vào viện, người ta phải chuẩn bị phong bì nếu như không muốn viết sẵn di chúc?
Sau vụ bác sĩ ném xác nạn nhân xuống sông, có người đã bảo rằng, sự sợ hãi khiến cho người ta trở nên man rợ. Nhưng sự man rợ khiến cả xã hội bàng hoàng ngày hôm nay có mầm mống từ câu chuyện những cái phong bì, từ sự bàng quan, tắc trách trước sự đau khổ của người bệnh.
Đã có những lời xin lỗi được đưa ra. Sẽ có những cuộc kiểm tra được tiến hành. Nhưng giá như, những lời xin lỗi thực sự là cách thức nhận trách nhiệm. Giá như những cuộc kiểm tra không phải chỉ sau những cái chết.