Hai năm nay, Hãng phim Truyện Việt Nam chưa sản xuất được bộ phim nào với lý do tiền làm phim không có. Trong khi đó, 42 tỉ đồng ngân sách nằm ở Cục Điện ảnh lại bị “bốc hơi” dần trong 3 năm qua
Trong ngành điện ảnh, dường như ai cũng nhìn thấy một nghịch lý, đó là điện ảnh quốc doanh ngày càng èo uột vì không có tiền làm phim, số lượng phim sản xuất ngày càng ít trong khi tài khoản của Cục Điện ảnh thì lại có một khoản tiền lớn.
Tiền để kho, phim chờ tiền

Đạo diễn Hữu Mười chỉ đạo làm phim Mùi cỏ cháy. Ảnh do đoàn làm phim cung cấp
Bà Nguyễn Thị Hồng Ngát, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam, cho biết suốt ba năm liền bà từng nhiều lần đề đạt lên Cục Điện ảnh xin cấp số tiền chỉ 500 triệu đồng cho đạo diễn trẻ Huỳnh Vĩnh Sơn làm phim hoạt hình nhưng chỉ nhận được sự khất lần khất lữa của ông cục trưởng Cục Điện ảnh, cho dù đây là kịch bản đã được duyệt và Huỳnh Vĩnh Sơn là người có tài, anh đã từng bỏ tiền túi để làm phim Thỏ và rùa giành được giải Bông Sen vàng cho phim hoạt hình.
Nghệ sĩ khó khăn, rã đám
Một lãnh đạo Hội Điện ảnh từng gắn bó nhiều năm với hãng phim chua xót: Để kiếm sống và có tiền trả lương cho cán bộ, nhân viên, Hãng phim Truyện Việt Nam đã phải cử người đi tứ tán khắp trong Nam ngoài Bắc để tìm kiếm hợp đồng. Từng có một đội ngũ chuyên môn tay nghề cực giỏi mà đâu đâu nhìn vào cũng phải thèm, thì nay chỉ là những người đi “đánh thuê”, ai thuê gì cũng làm, từ phim truyền hình ngắn, dài tập đến video quảng cáo, đám cưới, đám ma... miễn là có tiền nuôi vợ con. Đội ngũ làm nghề cứ thế tan dần, niềm đam mê săn bắt nghệ thuật, mơ làm được những tác phẩm lớn cũng vì thế mà tan theo. Đang từ những người mang trong mình những khát vọng cao cả với điện ảnh, bỗng biến thành những cái máy chỉ biết lăn lóc kiếm tiền.
Bà Nguyễn Thị Hồng Ngát, người từng giữ chức phó cục trưởng Cục Điện ảnh, cho rằng đừng trách họ, đừng đòi hỏi ở họ tại sao chúng tôi cần những tác phẩm lớn mà các anh không có? Sống, làm việc trong hoàn cảnh và điều kiện tan hoang, rã đám như thế ai còn lòng dạ nào để thai nghén những tác phẩm lớn?
| “Thượng điền tích thủy, hạ điền khan” Ngành điện ảnh giống như một cánh đồng khô hạn mà nước đã bị ngăn lại ở phía bên kia của con đập. Lãnh đạo ngành văn hóa luôn quan tâm đến ngành điện ảnh nhưng những người ở khâu trung chuyển, chính là những người làm công tác quản lý ở Cục Điện ảnh, đã không hết lòng vì ngành, cho nên nghệ sĩ mới khổ. Một đạo diễn cho rằng đáng lẽ lãnh đạo Cục Điện ảnh phải tìm mọi cách tháo gỡ khó khăn cho ngành bằng cách trình bày với cấp trên nhằm tìm ra những biện pháp tối ưu để giữ vững đội ngũ, tìm ra những cơ chế thích hợp thúc đẩy sản xuất. Đằng này, lãnh đạo cục thay vì dành thời gian cho việc quản lý, lại lao vào làm phim. |