Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Điện ảnh cần một nhạc trưởng

07/10/2011 10 phút đọc Theo: Công luận
Vừa có một phát ngôn gây sốc nhưng nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã cho rằng nói "Điện ảnh VN đang đi đến bể phốt" còn
Điện ảnh cần một nhạc trưởng

Vừa có một phát ngôn gây sốc nhưng nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã cho rằng nói "Điện ảnh VN đang đi đến bể phốt" còn là quá quá nhẹ nhàng.

http://www.congluan.vn/Uploaded/tientoan/051011/phim.jpg
Điện ảnh Việt Nam đang còn quá nhiều yếu kém. Ảnh minh họa
 

Khi phát ngôn thì bao giờ cũng ngoa ngôn. Tuy nhiên khi nói đến thực trạng của điện ảnh là đi đến đáy rồi thì tôi nói như vậy là còn quá nhẹ nhàng vì dưới đáy bể phốt còn có đáy nữa. Đáy là mặt sàn để mình đứng mà mặt sàn đó của điện ảnh nay đã mất rồi. Đáy không có đáy luôn, người ta nói là rơi tự do. Một từ như thế nghe thì sốc nhưng nó có phải là quá không?

Trước tiên là về mặt nghề nghiệp, nghiệp vụ của từng người phải vững vàng và có sự bồi dưỡng thường xuyên. Phim làm ít quá, hiện trạng điện ảnh thế này làm sao bồi dưỡng nghề được. Vài năm mới có một phim. Dao càng mài càng sắc mà không có dao để mà mài nữa thì làm cái gì bây giờ. Vậy là cái mặt sàn, điểm tựa đầu tiên của điện ảnh là không có. Điểm tựa thứ hai, đó là cơ chế, định hướng để các nghệ sĩ biết rõ con đường mà mình sẽ phải đi. Nói thật, các nghệ sĩ chúng tôi không ai nghèo, tất cả đều sống rất tốt. Tôi làm ở ngoài nhiều lắm, chiến đấu khắp nơi. Không ai làm với các hãng phim tư nhân nhiều như tôi. Tôi không chết đói. Nhưng làm điện ảnh thì không thể làm theo cách đó được, không thể rong ruổi cấp tập trên đường ngày này qua ngày khác thế được. Làm điện ảnh đòi hỏi điểm lắng mà điểm lắng đó không thể lấy nền điện ảnh thị trường để tạo nên mà phải có một đầu tư mang tính chiến lược. Nhà nước quan niệm về ngành điện ảnh thế nào, còn muốn điện ảnh là vũ khí của mình không, còn muốn điện ảnh là biểu trưng văn hóa của mình không? Không có nền tảng ấy, không có định hướng ấy, nghệ sĩ đi về đâu?

Thực tế là điện ảnh Nhà nước đang đi sau. Căn cốt nghệ thuật mà điện ảnh nhà nước có thể có anh đánh rơi mất rồi. Cái nền mất rồi thì làm sao anh đuổi theo thế giới được. Họ đang đi trước anh. Do vậy đừng nói các hãng phim tư nhân trở thành áp lực với các nghệ sĩ. Những bộ phim đó cũng do chúng tôi làm mà, vẫn là các nghệ sĩ điện ảnh làm đấy chứ. Chúng tôi được rèn luyện trong những bộ phim đó rất nhiều, kể cả những bộ phim nước ngoài họ vào đây làm. Họ đang tạo nền tảng cho chúng ta mà, phải biết ơn họ chứ. Tất cả các hãng phim tư nhân, dù họ làm những bộ phim nham nhở để cười trong dịp Tết còn hơn chúng ta cả một dịp kỷ niệm 19/8, 2/9 vừa xong toàn ngành điện ảnh không có một bộ phim kỷ niệm nào. Trong khi đó, đến mùa cần phải kiếm tiền thì họ kiếm tiền, có tiền rồi họ sẽ làm phim nghệ thuật. Còn định hướng cho nền điện ảnh nhà nước đi về đâu? không nhìn thấy! Vì thế, tôi cho rằng đừng nên xúc phạm sự xuất hiện của các hãng phim tư nhân và phim giải trí.

Nếu lãnh đạo Bộ thực sự muốn thay đổi điều gì đó, thì rất đơn giản: hãy mở ra tất cả những hồ sơ mà ngành điện ảnh đã có, thời điểm này còn dùng được đến đâu và cần thay đổi những gì. Cần có một nhóm chuyên gia để làm điều này nhưng hãy coi chừng chọn người không đúng. Nó sẽ giống chuyên gia của ngành giáo dục, sẽ cải cách, cải cách mãi, cải cách làm trẻ con rối loạn rồi phát tâm thần. Vấn đề là chọn nhóm chuyên gia đó thế nào. Đó phải là những người ngoài kinh nghiệm quản lý, họ phải có giao lưu với ngành điện ảnh nước ngoài nhiều, có nghiệp vụ để thẩm định rằng con người này, tác phẩm này có nên đầu tư hay không. Vấn đề là con người. Tôi nghĩ nếu làm quyết liệt thì chỉ 1 tháng là ra.

Ngành điện ảnh cần một nhạc trưởng đủ sức liên kết các nghệ sĩ lại. Ngành điện ảnh muốn tạo nên bản lĩnh và sức mạnh nội sinh của mình thì cần phải có một ngọn cờ.

Theo Công luận

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu