Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

3.000 tỉ và 30 tỉ

10/10/2011 17 phút đọc Tấn Phước - Ngọc Anh
3.000 tỉ đồng là con số thu được của J-League, còn 30 tỉ là con số mà Eximbank tài trợ cho V-League. Lãnh đạo bóng đá
3.000 tỉ và 30 tỉ

3.000 tỉ đồng là con số thu được của J-League, còn 30 tỉ là con số mà Eximbank tài trợ cho V-League.

Lãnh đạo bóng đá Việt Nam sang Nhật tìm hiểu về bóng đá chuyên nghiệp đã giật mình với những con số.

Bóng đá chuyên nghiệp và tính cộng đồng

Bóng đá nhà nghề Nhật với phiên bản J-League ra đời ngày 15-5-1993. J-League giống V-League ở giai đoạn đầu đó là bị khán giả nhà quay lưng vì chất lượng kém, nạn bạo hành sân cỏ, chất lượng sân bãi kém… Trước tình cảnh đó nhà tổ chức J-League phải đổi mới bằng khuyến cáo các nhà tài trợ, nơi địa phương đội bóng đóng quân tài trợ cho CLB nâng cấp sân vận động và biến J-League thành một công nghệ giải trí như các giải châu Âu. Bên cạnh đó, những nhà tổ chức J-League đẩy mạnh tính truyền thống và màu cờ sắc áo trong từng CLB. Họ ra quy định gắt gao về việc không được mua bán phiên hiệu và “chuyển vùng” đội bóng, buộc các CLB phải gắn liền với truyền thống của địa phương qua phòng quan hệ cộng đồng. Các ngôi sao của đội ngoài việc đá bóng còn phải có những chương trình giao lưu với trường học, bệnh viện, phụ huynh học sinh và sinh hoạt ngoại khóa, dạy các em nhỏ học bóng đá cũng như nói chuyện về nghề nghiệp bóng đá với cộng đồng. Đây là hoạt động thường xuyên và là mối gắn kết giữa đội bóng với cộng đồng, với người hâm mộ…

Sân cỏ J-League đông vui nhờ tính truyền thống và công nghệ giải trí. Ảnh: OITA CLUB

V-League không khán giả và bản quyền truyền hình được bán 20 năm. (ảnh chỉ mang tính minh họa) Ảnh: XUÂN HUY

Giữa kiếm tiền từ bản quyền truyền hình và phó thác 20 năm cho truyền hình

Theo Phó Chủ tịch VFF Phạm Ngọc Viễn, nguồn thu chủ yếu của J-League là từ bản quyền truyền hình, ngoài ra còn có nguồn từ tài trợ và tổ chức sự kiện. Năm 2009, tổng thu của J-League hơn 3.000 tỉ đồng, trong đó tiền bản quyền truyền hình chiếm hơn phân nửa. Ngược lại, bóng đá Việt Nam lại chủ yếu sống bằng ngân sách Nhà nước và trông chờ vào bầu sữa của nhà tài trợ hào phóng qua mối quan hệ nhiều hơn là tranh nhau đến với V-League.

Với bản quyền truyền hình, mùa bóng vừa qua VFF nhận của AVG chỉ có 6 tỉ đồng (mỗi mùa lũy tiến 10%) và giá trị ký kéo dài suốt 20 năm.

Cái hay của J-League còn ở chỗ họ luôn công khai, minh bạch tài chính và tính được rõ ràng các khoản lãi từ quảng cáo, tài trợ hoặc kinh doanh các mặt hàng hóa, tổ chức sự kiện khác. J-League khác với V-League ở chỗ họ thống kê một cách rất chặt chẽ lượng khán giả đến sân và đối chiếu với các giải vô địch quốc gia khác để biết mình đang đứng thứ bảy thế giới, dẫn đầu châu Á.

Hoàn toàn khác hẳn với kiểu thống kê khống ở V-League rồi tự sướng vì có lượng khán giả hấp dẫn nhất Đông Nam Á.

J-League đang nuôi mục tiêu “bành trướng” ở Đông Á với kế hoạch phủ sóng tại ba nước Đông Nam Á gồm Việt Nam, Indonesia và Malaysia. Hiện nay các đối tác của Nhật đang xúc tiến để J-League mùa 2012-2013 có thể phủ sóng qua Việt Nam trên kênh của Nhật và kênh của các đài truyền hình ở Việt Nam.

Những nhà làm bóng đá Nhật không có thói quen đối đầu với công luận, với khán giả mà luôn đi tìm nguyên nhân khiến khán giả không đến sân và khắc phục qua việc xây dựng mô hình theo kiểu công nghệ giải trí.

V-League và hạng Nhất hiện nay vẫn diễn ra nạn bán đội, bán phiên hiệu như bán một món hàng ngoài chợ, do đó tính truyền thống và màu cờ sắc áo với người hâm mộ không hiện hữu. Điển hình một ông chủ CLB hạng Nhất, về Quảng Nam làm bóng đá để xin đất và không thành lại đổi tên đội rồi chuyển vào Sài Gòn sau một năm rồi lại bán đội bóng đi. Đấy là cách làm bóng đá vì mục tiêu riêng và không cần khán giả, không cần tính truyền thống.

TẤN PHƯỚC - NGỌC ANH (PLTP)

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu