Rời Cửa Đại lúc 8 giờ sáng, nếu đi cano thì chỉ mất vài mươi phút là đến được với thiên đường du lịch ở miền Trung - Cù lao Chàm. Là một cụm đảo xã đảo Tân Hiệp, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam nằm cách bờ biển Cửa Đại 15km và đã được UNESCO công nhận là Khu dự trữ sinh quyển thế giới. Tại đây còn nhiều di tích thuộc các nền văn hoá Sa Huỳnh, Chăm Pa, Đại Việt với các công trình kiến trúc cổ của người Chăm và người Việt có niên đại vài trăm năm.
Cái thú đi tàu chợ để được nhìn thấy sóng nước mênh mang vẫn cám dỗ du khách. Nói là tàu chợ nhưng thật ra đó là những tàu đánh cá của ngư dân đã được sửa sang lại để phục vụ du lịch cũng như vận chuyển hàng hóa và hành khách. Đi cùng chúng tôi trong chuyến đi ấy còn có hai anh lính biên phòng thuộc Đồn biên phòng Cửa Đại, cùng rất nhiều người dân xã đảo Cù lao Chàm mang hàng hóa ra đảo sau những phiên chợ sáng tất bật. Tàu rẽ sóng ra khơi, mùa này biển chưa đông thuyền bè đánh cá nên chiếc tàu chở chúng tôi cứ lừng lững tiến một đường thẳng ra đảo, bỏ lại phía sau những chiếc thuyền thúng cặm cụi thả lưới. Hai bên sóng nước rẽ ra sủi bọt trắng xóa.
Hơn một tiếng đồng hồ, tàu cập bến Cù lao Chàm. Đảo xanh đón chúng tôi trong ánh nắng ban mai dịu mát và những tiếng động của cuộc sống đời thường cùng những chiếc tàu cá nằm nghỉ ngơi sau bao ngày bôn ba trên biển cả. Cầu tàu khá rộng để có thể đón nhiều chuyến tàu cập bến cùng lúc. Cuộc sống của cư dân nơi đây cũng không khác gì trong đất liền, cũng có những nhà hang rộng rãi, những quán cà phê nhạc xập xình, chợ búa bán đủ loại nhưng nhiều nhất vẫn là các loài hải sản như bào ngư, tôm cá… và ốc vú nàng là đặc sản của đảo. Ngoại trừ những thứ hải sản, các loại mặt hàng khác có giá cao hơn so với đất liền bởi khoảng cách biển trời nhưng không đến nỗi quá đắt đỏ.
Giếng cổ của người Chăm. |
Chúng tôi đến thăm giếng cổ của người Chăm được xây dựng cách nay gần chục thế kỷ, nước vẫn trong và mát ngọt như thủa nào, mặc cho dấu vết của thời gian đã làm rêu phong bờ giếng. Cùng với đó, tiếng chuông vang lên đều đều từ ngôi chùa cổ cách đó không xa. Chùa Hải Tạng là ngôi chùa cổ được xây dựng cách nay hơn 400 năm. Bức tường bằng đá đã rêu phong cùng với thời gian. Dấu ấn của thời gian in hằn lên mái chùa ấy. Người dân ở đây cho biết ngôi chùa rất linh thiêng, bởi ở đó là nơi hội tụ của rất nhiều những linh hồn phiêu bạt vì gió bão biển khơi, được đưa về đây để cầu siêu thoát. Bước vào cổng chùa, một thế giới tịnh thiền làm cho lòng người vơi đi những âu lo, dịu lại những nỗi niềm bon chen vất vả. Thắp một nén hương cho đức thánh, trong tiếng mõ, tiếng chuông và giọng đọc kinh kệ đều đều của vị trụ trì, lòng người thanh tịnh hơn.
Rời khỏi chùa Hải Tạng, chúng tôi đi trên con đường đã được bê tông hóa dạo một vòng quanh đảo, thăm Đồn biên phòng Cù lao Chàm nằm thấp thoáng trong rừng cây. Mặc dù cũng là lính đảo, nhưng cuộc sống của các chiến sĩ biên phòng nơi đây không đến nỗi quá gian khổ so với Trường Sa hay những đảo xa khác. Nhưng không vì thế mà các anh lơi là nhiệm vụ dù chỉ một giờ một phút.
Trong khuôn viên chùa Hải Tạng. |
Biển hiển ra trước mắt chúng tôi trong xanh đến vô cùng. Cái nắng nóng tan đi theo những đợt sóng êm đềm vỗ vào bờ cát trắng. Những hàng dừa cao ven các bãi Ông, bãi Hương thật sự là nơi lý tưởng để thả mình sau những mệt mỏi của cuộc hành trình quanh đảo. Những hàng quán trên các bãi tắm cũng không có tình trạng chèo kéo khách, hay chặt chém như nhiều bãi biển khác. Tình trạng ăn xin tuyệt nhiên không có để thực sự là một thiên đường du lịch và nghỉ dưỡng cho du khách khi đến đây.
Cuộc sống của cư dân trên đảo. |
Đêm cù lao yên bình, chỉ có những tiếng sóng vỗ dạt dào vào các ghềnh đá, như tiếng ru của biển tự ngàn xưa. Các đảo thu mình lại trong giấc ngủ sau một ngày chào đón khách. Xa xa, ánh sáng của những chiếc thuyền câu mực ban đêm lóng lánh như những đàn đom đóm lập lòe giữa đêm biển đen đặc. Đứng giữa đất trời và biển cả mênh mông như thế mới thấy đất nước mình đẹp vô cùng!.
Bài và ảnh: Bùi Hữu Cường (SK&ĐS)