Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Khám phá quần đảo Hải Tặc

29/04/2011 6 phút đọc Theo HÀ NGỌC TRẢNG
Lại thêm một đêm trên đảo khó ngủ, bởi cảm giác nôn nao dễ chịu, mong cho trời mau sáng. Thử một chuyến theo tàu ngư
Khám phá quần đảo Hải Tặc

Lại thêm một đêm trên đảo khó ngủ, bởi cảm giác nôn nao dễ chịu, mong cho trời mau sáng. Thử một chuyến theo tàu ngư phủ, nhưng không phải để đánh bắt cá, tôm; mà là đi vòng quanh các hòn, chiêm ngưỡng trọn vẹn diện mạo của quần đảo Hải Tặc ra sao?

 

Hòn Bánh Lái không có dân sinh sống.
Vẻ đẹp hoang sơ
 
Đúng hẹn với anh Chín Đĩ, từ sáng sớm chúng tôi đã có mặt tại cầu tàu, với đầy đủ thức ăn, nước uống, và không quên xách tay mấy lít rượu đế. Trên tàu của anh Chín thì lúc nào cũng sẵn sàng gạo, nước, mắm muối, bếp gas. Cùng đi với chúng tôi có thêm hai người “đi bạn” ghe anh Chín là thợ lặn Út Thanh và anh Hai, người canh dây lặn.
 
Chị Bảy ở xóm chuyên nuôi cá bốp, đang rảnh thấy vui vui cũng nhảy theo. Mấy chị tiễn chúng tôi ra tận cầu tàu, theo như thói quen khi có người thân ra khơi. Tàu chạy ra xa, vẫn còn thấy bóng người nhỏ dần đứng nhìn theo hun hút.
 

 
Mấy hôm nay biển “thổi” (biển động), nhưng không có gió to, chỉ vừa đủ để con tàu 25 mã lực cắt sóng nhảy chồm chồm như ngựa phi nước đại. Cảm giác sảng khoái, đến nỗi ai cũng dang tay ra như muốn ôm vào lòng gió biển và hét lên thật to. Những người “đất liền” chưa quen cứ nghiêng bên này, ngã bên kia lắc lư như sắp lên đồng, còn mấy anh thợ lặn thì cứ đứng trên tàu vững trân như tượng.
 
Hòn Đốc nhanh chóng lùi lại phía sau, nhìn từ xa hàng dừa xếp hàng đều tăm tắp chạy dài, dịu dàng phủ ngọn lên những ngôi nhà lúp xúp dọc bãi Nam. Nhìn tứ bề lộng gió, nước mênh mông xanh ôm lấy những dãy xanh lô nhô liền kề nhau của vô số hòn; chỉ có thể nói một câu: “Biển, đảo ơi, sao mà đẹp thế!” Vẻ đẹp của hoang sơ, hồn nhiên nó rất hợp cảnh, hợp tình một cách “vừa khít” với những nụ cười rộng mở chân chất, nồng ấm của những người dân đảo.
 
Từ sau lái, anh Chín hét lên trong gió: “Phía trước là hòn Ụ đó, kế bên là hòn Giang, hòn Đước. Phía sau là hòn Bánh Ít, bên tay trái là hòn Bánh Lái, hòn Bánh Tổ…”. Đó là do dân gian nhìn theo hình dáng mà đặt tên gọi vậy. Mọi người quay máy chụp hình không ngớt. Hòn Bánh Ít bé xíu, tròn ụm thật dễ thương, vậy mà cũng phủ đầy cây xanh, như chiếc dù xinh xắn trồi lên từ biển.
 
Tàu hướng mũi lao nhanh về phía đuôi hòn Ụ. Thấp thoáng có một ngôi nhà, nép mình giữa bát ngát vườn xoài chen chút với dừa xanh, nên thấy nó lọt thõm, và thật cô độc. Đó chính là giang sơn của “Robinson” Ba Nhàn, điểm đến đầu tiên của chúng tôi trong chuyến ra khơi này.
 
Diện kiến “Robinson” hòn Ụ
 
Lạ, không ai quen biết ai, mà cứ ôm nhau thắm thiết, chúng tôi như đàn con cháu lâu lâu về thăm “ông ngoại”. 81 tuổi, râu tóc bạc trắng như sóng biển, mà giọng nói vẫn còn sang sảng, tai mắt tinh tường. Chưa kịp hỏi han gì đã thấy “ông ngoại” xách ra chai rượu thuốc, mọi người ngồi bệt ngoài sân, vừa nướng khô, vừa hóng gió biển tâm tình.
 

Robinson” Ba Nhàn
 
Ông tên thật là Ngô Thanh Nhàn, quê gốc ở tận miệt U Minh. Nhà không có đất đai, khổ quá, trôi dạt lên Kiên Lương rồi một bữa “bậm môi”, dứt bỏ đất liền, nhắm hướng đảo hoang mà chèo tới. Lúc đó, vợ chồng ông đã có 7 đứa con nheo nhóc. Trốn khổ đất liền, ra đảo hoang thêm trăm lần khốn khó, nhưng được cái còn có đất để mà khai hoang và hy vọng. Mấy năm đầu chỉ biết lấy củi chở vô Hà Tiên bán cho lò bánh mì, đổi gạo. Lần hồi cũng sắm được chiếc ghe kha khá, thức ăn “binh thiên” dưới biển nuôi sống con người, những đứa trẻ cùi cụi lớn lên như cây mắm, cây đước. Lần hồi, vườn cây đã cho huê lợi; sau đó thì chở dừa, mãng cầu vào trong kia để bán. “Ra ngoài này, quay qua, quay lại, thì bả cũng xổ ra thêm 7 đứa nữa, trước sau là một chục… đủ đầu”- ông cười sảng khoái.
 
Giờ con cháu chít chắt của ông có tới cả trăm, sống ở khắp nơi trong đất liền, ở tận bên Mỹ, Úc, Canada. “Bà xã nằm đây, đời qua dứt khoát cũng phải vùi xương ở đây”- ông Ba Nhàn rơm rớm nước mắt khi nhắc đến vợ mình. Ông dẫn chúng tôi ra mộ vợ thắp nhang, uống cạn ly rượu, ông ca cho chúng tôi nghe bài hát do mình sáng tác để thương tặng vợ hiền.
 
Ông Ba Nhàn cho biết, hiện ở đầu hòn Ụ cách đây khoảng gần cây số, có 15 hộ đang sinh sống; tất cả họ đều là con cháu, dòng họ ông. Ông bảo, đã “chia miệng” cho tụi nó đứa một khúc đất để sinh sống, trồng trọt chút đỉnh.
 
Quay qua hỏi chuyện cướp biển, ông Ba Nhàn cười ha hả: “Cướp biển hả, nó hiền khô hà, vì qua có cái quần xà lỏn không, có gì đâu mà nó cướp”. Ông già cứ nấn níu mời chúng tôi cứ uống thoải mái, vì “rượu nhà qua ngâm mấy chục lít lận”. Nhưng nếu kiểu này, e rằng không đi giáp đảo. Chia tay hòn Ụ, ông già ra đứng sát mé nước, tay cầm chai rượu trông theo, làm chúng tôi nghe lòng buồn rười rượi.
 
Chúng tôi tiếp tục đến thăm tất cả những đảo còn lại có dân sinh sống: hòn Giang, hòn Đước, hòn Tre Vinh, hòn Gùi. Góp nhặt những câu chuyện của từng phận người riêng lẻ, đã phần nào giúp chúng tôi ghép lại thành bức tranh khá khái quát, về đời sống kinh tế của người dân trên quần đảo Hải Tặc này. 
 
Theo HÀ NGỌC TRẢNG (Vĩnh Long Online)
Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu