Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Đi chợ ta ở Tây

09/10/2011 16 phút đọc BBT
Một chị bạn người quen của gia đình tôi sống ở Đức đã lâu, mỗi lần gọi điện nói chuyện là lại rủ rê “Em sang
Đi chợ ta ở Tây

Một chị bạn người quen của gia đình tôi sống ở Đức đã lâu, mỗi lần gọi điện nói chuyện là lại rủ rê “Em sang nhà chị chơi đi rồi chị em mình đi chợ Việt ở biên giới, vui lắm!” “Chợ Việt” mà chị nói ở đây là “Asia Dragon Bazar” nằm giữa biên giới Đức và Cộng hoà Czech. Vì cái gọi là “vui lắm” đó mà tôi háo hức lái xe vượt đoạn đường hơn 300km để coi cái chợ đó vui ra sao…

Asia Dragon Bazar – chợ Việt cho người Tây

Rất nhiều vật dụng trang trí nhà cửa có thể khiến các chị em phụ nữ yêu thích.

Gọi là “chợ châu Á” chứ thật ra trong chợ người bán chỉ toàn là người Việt Nam mà thôi. Từ giọng nói, tôi nhận ra đa phần là người ở các tỉnh phía Bắc của Việt Nam sang Cộng hoà Czech (trước đây gọi là Tiệp Khắc) làm việc trong những năm sau giải phóng theo chương trình hợp tác lao động, rồi sau đó ở lại sinh sống và làm ăn trên đất Tiệp.

Vừa bước vào chợ, tôi cũng hơi giật mình vì ở giữa xứ Tây mà có một cái chợ rặt kiểu Việt Nam tức là vừa ồn ào, vừa nhộn nhịp và hàng hoá bày bán treo lẫn lộn chả khác gì cái chợ Bình Tây hay Bà Chiểu ở xứ ta.

Asia Dragon Bazar có vị trí khá thuận lợi, tuy nằm trên lãnh thổ nước Cộng hoà Czech nhưng lại sát biên giới với Đức, bang Bavaria, cho nên có khách của cả hai nước đến mua. Từ sau ngày Đức và Cộng hoà Czech không còn kiểm tra ở biên giới nữa thì khách qua lại giữa hai nước càng dễ dàng và đông hơn.

Ngoài ra, những người điều hành chợ này cũng chứng tỏ mình rất chuyên nghiệp khi tổ chức hẳn những chuyến xe buýt đón khách từ nhiều điểm đến chợ shopping, bãi xe rộng, đậu miễn phí...

Mặt bằng của chợ “con rồng châu Á” rất rộng, ngang cỡ một công viên, ngoài trời và đúng kiểu là một “cái chợ” cho nên đối với dân Tây trước giờ quen đi siêu thị (supermarket) hay trung tâm thương mại (Shopping mall), thì nó là một điểm đặc biệt thú vị thu hút họ.

Điều thú vị đầu tiên là ở đây có rất nhiều gian hàng và chủng loại đồ đạc cũng rất phong phú. Có thể thấy từ quần áo, giày dép, mỹ phẩm, túi xách, thuốc lá, đồ chơi… đến hàng gia dụng mỹ nghệ như tượng, phù điêu, tranh ảnh… và cả thức ăn nhập từ châu Á sang nữa. Ngoài ra, còn có các dịch vụ tiện ích như ngân hàng, tiệm mátxa, hớt tóc, sòng bạc, shop hoa, nhà thuốc tây… Điểm thú vị thứ hai với dân Tây đi chợ Ta là họ có thể trả giá. Điều này tuyệt nhiên là rất mới mẻ đối với những người trước giờ mua bán chỉ biết nhìn theo bảng giá và trả tiền mà thôi.

Mẹ chồng tôi người Tiệp cho hay, trước đây bà không biết chợ này được trả giá nên cứ nói nhiêu là mua nhiêu. Từ ngày phát hiện ra cái vụ “trả giá” bà rất thích đi chợ để thử khả năng và “tài” trả giá của mình. “Vậy mẹ có biết mua hớ là gì không?”, tôi hỏi bà. “Biết chứ, bây giờ mẹ cứ nhắm thấp hơn từ 10 – 30% mà trả, không bị hớ đâu, con đừng lo!”

Đến chợ, tôi phát hiện ra trong này chỉ có người bán là người Việt Nam, còn lại khách mua chỉ toàn người Đức và Tiệp mà thôi, hiếm thấy bóng dáng một người Việt Nam nào khác. Chị bạn tôi, người sống rất gần chợ cho biết chợ này đúng là chỉ có dân Tây mới đi thôi chứ người Việt Nam ít khi vào, vì họ biết ở đây… bán mắc!

Vì sao “mắc với ta mà rẻ với Tây”?

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu