Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Tản mạn từ mùa Vu Lan

29/08/2011 11 phút đọc Vũ Thị Bảo
Đã lâu rồi, tôi không khóc. Đã tưởng mình chai sạn với cuộc đời đến nỗi nước mắt chảy hết vào trong. Những
Tản mạn từ mùa Vu Lan

Đã lâu rồi, tôi không khóc. Đã tưởng mình chai sạn với cuộc đời đến nỗi nước mắt chảy hết vào trong. Những tưởng trên khuôn mặt chỉ còn những nếp nhăn nhúm đã trơ ra với thời gian... Vậy mà sau khi nhận một bông hồng trắng để cài lên ngực áo và nghe những câu hát da diết của Khánh Ly: " một bông hồng cho anh và một bông hồng cho em...", nước mắt ở đâu trong tôi cứ trào ra. Tôi cố nén lại nhưng không được, đành lấy kính râm đeo vào mắt và lặng lẽ khóc suốt buổi lễ cầu siêu, nhân mùa Vu Lan ở Phật đường mới.

 

Đại lễ Vu lan tại Ba lan 
 

       Năm 1996, tôi được chồng mời sang Ba Lan dự lễ bảo vệ luận án Tiến sĩ khoa học của anh. Tiễn tôi ra tận cửa, mẹ dặn với theo: "đi hai năm rồi về Bảo nhé. Mẹ già rồi..." Tôi hồn nhiên vâng dạ cho qua, vì tin chắc rằng chuyến đi của mình sẽ chóng kết thúc. Tôi đâu ngờ rằng đó là những hình ảnh cuối cùng của mẹ trong tôi. Hình ảnh mẹ tóc bạc phơ, lưng còng lọm khọm, bàn tay gầy guộc khẳng khiu nắm chặt cánh tay tôi, cùng đi ra cửa, nhìn theo đứa con gái ...như một đoạn phim ngắn găm chặt vào đầu tôi suốt đời. Cứ mỗi lần nhớ lại, trong tôi như có một nhát dao bằng nứa cứa vào tim. Cả hai mẹ của tôi, mẹ đẻ và mẹ chồng, đều mất khi tôi còn lận đận vì miếng cơm manh áo tại xứ người. Sau 7 năm mới nối được vi-sa nhân đạo, lần đầu tiên tôi về phép. Chồng tôi bảo: "lúc gần mất, bà cứ bảo: anh gọi chị ấy về đi, để chị ấy đi lâu thế lỡ có xảy ra chuyện gì...". Mẹ ơi! Chẳng có chuyện gì xảy ra với con suốt chừng ấy năm. Chỉ xảy ra duy nhất một điều: mẹ đã không còn nữa!. Tôi nghĩ vậy và đau xót lạy trước mộ mẹ chồng tôi để tạ lỗi. Còn mẹ đẻ tôi thì nghe các em kể lại rằng, bà đợi tôi suốt một tuần, và chỉ ra đi khi em trai tôi nói thật rằng tôi ở xa lắm, không về được. Nay tôi đã gần ở cái tuổi " thất thập cổ lai hy", đã trải qua bao nhiêu những cái được mất của cuộc đời. Nhưng có lẽ mỗi lần về phép, khi thắp nén hương trên hai nấm đất có bia mộ của hai mẹ, tôi mới hiểu rằng đâu là nỗi mất mát lớn nhất của đời người.


        Những nỗi đau dễ gặp nhau. Tôi lặng nhìn chị Hải, một phật tử của đạo tràng chùa Thiên Việt, ngồi cách tôi vài hàng ghế. Chị đang đọc kinh cầu siêu, mà hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đau đớn. Tôi thầm chia sẻ với chị trong nỗi đau mất mát mà chị vừa mang nó trong lòng: ông cụ thân sinh ra chị vừa ra đi hôm qua tại Việt Nam. Chưa có vi-sa nên chị không thể về được. Tan lễ, tôi đứng dậy thắp nén hương lên tam bảo, khấn thầm và cầu mong: ở nơi xa xôi nào đó, những người thân yêu nghe được lời nguyện cầu của những đứa con đau khổ.


        Niềm vui lại dễ lây lan. Con trai tôi, bông hồng đỏ cài trên ngực áo, thản nhiên quay ca-me-ra. Bên cạnh vợ nó, đứa con gái nhỏ đang tung tăng với bông hồng cài áo. Tôi nhìn chúng thật hạnh phúc. Những bông hồng cài trên ngực áo nói rằng, chúng còn tất cả hai bên cha mẹ, ông bà nội ngoại. Chúng chưa có mất mát và chưa trải qua những đau đớn. Tôi biết chúng đến Phật đường hôm nay vì đã hứa với bác Hiển, hội trưởng Hội người Việt Nam yêu đạo Phật, rằng "từ nay, hễ chùa có việc gì về quay phim chụp ảnh, bác cứ gọi cháu. Bây giờ chùa gần, lúc nào cháu cũng có thể chạy qua được...".


        Sau trận mưa, nắng lại rực rỡ chiếu rọi lên bức ảnh chùa Một cột chụp ở chùa Thiên Việt cũ. Bức ảnh rộng, vừa được các phật tử treo hôm qua trước cổng Phật đường mới. Ngày mai, cái gì rồi cũng thành quá khứ. Ước gì con cháu mình hiểu được điều này để biết tận hưởng và biết chấp nhận. Tôi sửa lại bông hồng trên ngực áo cho con trai tôi, rồi ôm cháu gái vào lòng, thấy người ấm lại. Ôi, chùa gần chùa xa..., đau khổ và hạnh phúc..., nhớ và quên..., mọi khái niệm tưởng định nghĩa được lại hóa ra nó uyển chuyển theo cái nhìn của mỗi người. Cuộc đời này quả là vô thường vậy! A di đà Phật!
        
Vũ Thị Bảo

queviet.pl

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu