1m3 nước giá 1 triệu đồng. Đây không phải là giá nước ở Trường Sa mà là ở Trần Văn Thời, ở U Minh, ở Thới Bình, Cà Mau. Báo Thanh Niên cho biết ở những vùng này, nước ngọt thiếu trầm trọng và người dân phải “gồng mình” mua 1m3 nước với giá 1 triệu đồng.

Không có nước ngọt, một số người dân ở Cà Mau phải sử dụng nước ao đìa. Ảnh: Thanh NiênTâm sự chua xót của một người dân: “Chỉ cần có nước ngọt, có sạch hay không, có hợp vệ sinh hay không tôi không quan tâm. Nước ao đìa phèn đặc quánh, rửa mặt nước mắt chảy ròng, cay sè”.
Giải pháp cho bà con là gì? Đang xin nguồn kinh phí. Bao giờ thì xong? Chưa có câu trả lời.
Trong khi đó, ở Quảng Nam, UBND tỉnh thống nhất “điều chỉnh” hạng mục sân khấu của dự án nhà hát ngoài trời để kịp thi hợp xướng quốc tế. Kinh phí “điều chỉnh”: 5 tỉ!
Trong vòng 15 ngày đầu tháng tư, 6 lao động Nghệ An, Hà Tĩnh “tử vong do bệnh tật, tai nạn lao động, thậm chí bị cướp, rồi bị giết, bị đẩy vào động mại dâm” khi xuất khẩu lao động tại Angola. Chưa kể nhiều lao động khác đang phải chịu cảnh cơ cực, làm việc trong điều kiện vệ sinh an toàn lao động không đảm bảo, bị cảnh sát sở tại bắt vào các trại tị nạn.
Ngay bên bờ sông Nhuệ, nhiều năm qua hàng trăm người dân làng Gọc phải đánh cược tính mạng mình khi đu dây đi thuyền mỗi ngày.
VietNamNet cho biết: Ngôi làng nhỏ nằm cách biệt với bên ngoài qua con sông Nhuệ, không có cầu. Trong khi đó, mọi nhu cầu thiết yếu, trường học, bệnh viện… đều ở bên kia bờ sông. Những người dân can trường và lũ trò nhỏ kiên nhẫn bẩm sinh phải qua sông chỉ bằng một chiếc thuyền cũ kỹ và một sợi dây thừng được chắp vá nối 2 bờ. Xin lưu ý với các bạn, đây là đoạn sông Nhuệ chảy qua thủ đô Hà Nội.
Trong khi đó, cũng ở thủ đô, chính quyền thành phố vừa quyết định sẽ xây dựng Nhà hát Thăng Long trị giá 9ha đất quận Tây Hồ và 4.500 tỉ đồng.
Còn ở miền Trung, ở Tây Nguyên, chưa có năm nào giá dưa hấu lại rớt mạnh như năm nay. Giá dưa hấu chỉ còn 2.000 đồng/kg, cái giá khiến nông dân tái mặt, bản thân thương lái cũng “bỏ cọc chạy lấy tiền”, dưa chín rục, thối nẫu ngoài đồng, bán tháo cũng không có người mua. Đổ mồ hôi sôi nước mắt, nhưng nghịch cảnh “được mùa mất giá” khiến sự cần cù của nông dân- được chính Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Quảng Ngãi Dương Văn Tô- ví như “đánh bạc” với giời.
Nếu phải kể thêm một chi tiết nữa, thì đó là phát biểu của Bộ trưởng Bộ Y tế: “... đến thăm là thấy khổ tâm, bệnh viện như trại tị nạn”. Mở ngoặc: Đây là các “trại tị nạn” ở Việt Nam và thuộc trách nhiệm của Bộ Y tế.
Điểm chung trong những câu chuyện xô nước, quả dưa, con đò hay người lao động xuất khẩu: Họ là đối tượng nghèo, dễ bị tổn thương. Điểm chung của những nhà hát, sân khấu: Chúng ở đô thị lớn và được xây dựng bằng tiền ngân sách.
Xã hội cần có sân khấu, có nhà hát, bởi cuộc sống “không chỉ có cơm no vào áo ấm”. Nhưng giá như:
Giá như không phải nói giá như!