Bằng biệt tài quân sự và cảm quan phong thủy của mình, cách đây nửa thế kỷ, Đại tướng đã nhận thấy lợi thế của vị trí thuận lợi ở Mường Phăng.
Cách đây 10 năm, khi được Đại tá Nguyễn Huyên báo tin Văn phòng đại tướng Võ Nguyên Giáp đồng ý cho tôi được gia nhập đoàn tiền trạm trong cuộc hành trình trở lại chiến trường xưa của Đại tướng, cả đêm 12-4-2004, tôi không sao ngủ được. Tôi thao thức mong trời sáng để đến giờ lên đường.

Đến Điện Biên sau
hai ngày và một đêm rong ruổi trên đường và nghỉ đêm
ở thị xã Sơn La, chúng tôi nhận được sự tiếp đón
hết sức chân tình, chu đáo và trọng thị vì là đoàn
tiền trạm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Thời gian
không eo hẹp lắm nên mọi người trong đoàn đều chiều
ý tôi - vừa đi vừa chụp ảnh phong cảnh Tây Bắc. Đèo
Pha Đin lúc mưa, lúc nắng. Núi đồi Tây Bắc bao la, trùng
điệp mà vẫn còn cơ man nào là những quả núi trọc
mang trên mình những tấm áo vá.
Nạn đốt
rừng, làm nương vẫn chưa được ngăn chặn triệt để.
Những quả đồi được trồng trỉa cây rừng bằng trực
thăng và cấy lúa, reo hạt trên ruộng bậc thang nhiều
năm rồi mà vẫn chưa vá lành được những tấm áo rách
do thói quen chặt phá, đốt rẫy làm nương.
Ngày
15-4, đoàn tiền trạm bắt đầu công việc của mình. Anh
Huân tham gia cuộc họp bao gồm Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân
tỉnh, Bộ chỉ huy quân sự và Công an tỉnh để chuẩn
bị cho chuyến đi trở thành chiến trường xưa của Đại
tướng. Những người còn lại thì đi khảo sát những
địa điểm dự kiến Đại tướng sẽ đến thăm.
Nghĩa
trang liệt sĩ Điện Biên, đồi A1, đồi D1- nơi đang ngổn
ngang công trường xây dựng tượng đài chiến thắng Điện
Biên Phủ, nhà lưu niệm Noong Nhai, cầu Mường Thanh và Sở
chỉ huy chiến dịch vẫn được thân mật hóa bằng tên
gọi "Hầm Đại tướng", ở Mường Phăng, cách
trung tâm Điện Biên Phủ 40 cây số.
Ngày
đó, trong dự án biến Điện Biên thành thành phố, chính
quyền địa phương dự trù xây dựng những tour du lịch
lịch sử bằng ô tô. Cho đến thời điểm ấy, phần lớn
tuyến đường đã được hoàn thiện, trừ đường đến
hầm Đại tướng ở Mường Phăng. Mường Phăng là khu
rừng nguyên sinh, cách sở chỉ huy của tướng Pháp - Đờ
Cát 40 cây số. Bằng biệt tài quân sự và cảm quan phong
thủy của mình, cách đây nửa thế kỷ, Đại tướng đã
nhận thấy lợi thế của vị trí này.
Ông
đã chọn nơi đây để xây dựng hầm Sở chỉ huy chiến
dịch Điện Biên Phủ. Đại tướng kể lại rằng, những
ngày đẹp trời, nhiều lần ông đã từng trèo lên vọng
gác trên đỉnh núi để quan sát khu vực Sở chỉ huy của
tướng Đờ Cát giữa trung tâm thung lũng Mường Thanh bằng
ống nhòm. Từ đây còn có thể nhìn cả khúc sông Nậm
Rốm và những dãy núi xa mờ bên kia sông. Nơi ấy, hàng
vạn bộ đội đang phục sẵn nhiều ngày đêm để đợi
"giờ G".
Mường
Phăng - Hầm Đại tướng - là nơi diễn ra những cuộc
họp có tính quyết định trong quá trình tiến công tiêu
diệt Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Mường Phăng,
tháng Tư của 50 năm sau đã thay đổi quá nhiều. Một
thay đổi mang đầy tính lịch sử là sau nửa thế kỷ,
những tướng, tá, thế hệ con cháu cùng lãnh đạo tỉnh
Điện Biên đã trăn trở tìm cách đưa vị tướng già ở
tuổi cửu tuần về lại Mường Phăng an toàn, khỏe mạnh
trong bối cảnh đường xe hơi chưa làm xong.
Cuối
cùng, phương án được chọn là Đại tướng Võ Nguyên
Giáp đến Điện Biên bằng chuyên cơ của Hãng Hàng không
Quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines), từ sân bay Điện Biên
đến Mường Phăng thì di chuyển bằng trực thăng và từ
trung tâm thị tứ Mường Phăng đến hầm Đại tướng
thì bằng võng cáng.
Đây
không phải là lần đầu Đại tướng trở lại Mường
Phăng. Vào những dịp kỷ niệm 30, 40 năm chiến thắng
Điện Biên Phủ, ông vẫn trở lại đây. Nhân dân Mường
Phăng, cựu chiến binh Điện Biên vẫn dành cho ông nhiều
sự nồng nhiệt, thân kính như những người con đón
người cha thân thương về lại quê hương.
Những
lần đó, ông còn sức vóc, dẫu ở độ bảy, tám mươi
tuổi. Ông đã từng trở lại Điện Biên bằng ô tô hàng
ngày trời trên đường, đi bộ xuyên rừng đến sở chỉ
huy xưa của mình giữa sự "bao vây" của hàng
trăm phóng viên cả trong và ngoài nước, giữa sự bảo
vệ nồng ấm ruột rà của bà con nơi đây. Lần này
khác. Ở tuổi ngoài chín mươi, sức khỏe ông đã giảm
sút, chân lại đau. Không ai dám để cho ông bước bộ
trên gần một cây số theo kiểu trèo đèo, lội suối như
trước.
Mường
Phăng hôm nay, vẫn con đường mòn xuyên rừng ấy, Hầm
Đại tướng vẫn ở trong rừng. Khác xưa, chỉ có trung
tâm xã Mường Phăng đổi thay. Cách đó vài trăm mét có
hai thửa ruộng liền bờ. Lúa trên ruộng vừa cấy được
vài tuần. Chủ nhân hai thửa ruộng biết ý định của
chính quyền tỉnh muốn làm sân bay dã chiến ngay trong
đêm. Sân bay còn cách cửa hầm 800m và phải đi qua cây
cầu làm bằng 3 khúc bê tông giả gỗ nối vào con đường
rải sỏi mấp mô rộng khoảng 50-60cm dưới tán rừng
già. Sau khi tham quan hầm Đại tướng, du khách trở ra
bằng con đường rộng hơn chạy men theo bìa rừng ven các
thửa ruộng, nhưng quãng đường này chỉ thích hợp
cho du khách chứ không thể phù hợp với vị Tổng tư
lệnh đã cận kề trăm tuổi.
Tăng
vòng đã sẵn sàng. Những người lính trẻ được vinh dự
nhận nhiệm vụ hồi hộp chờ đợi giờ phút được đưa
vị tướng về thăm Sở chỉ huy xưa. Nếu không có sự
thay đổi, giờ phút vinh hạnh ấy là 8h sáng ngày
19-4-2004, khi chiếc trực thăng MI-18 chở Đại tướng hạ
cánh ở bìa rừng Mường Phăng.
Nhưng
vinh hạnh mà những người lính trẻ chờ đợi mấy ngày
đêm đã không diễn ra. Đại tướng quyết định đi
bộ.
Biết
tin này, bộ đội địa phương đã lập tức tính đến
phương án mở ngay con đường xuyên qua những thửa ruộng
đủ để xe du lịch đưa được Đại tướng tới tận
lán chỉ huy năm xưa. Không ai từ chối để con đường
cho Đại tướng đi qua những thửa ruộng của mình. Ông
Lò Văn Mún là người có nhiều ruộng trên tuyến đường
đi qua cũng đồng ý bỏ ruộng vô điều kiện.
18h
chiều ngày 18-4, bộ đội và dân quân địa phương bắt
đầu làm đường mới. Nước từ các thửa ruộng được
tháo hết. Những phương tiện cơ giới của bộ đội
được đem đến nạo vét hết bùn cho đến tận nền đất
cứng rồi đổ đá và đất cát lên để thành
đường.
Xuyên
đêm 18-4 tới 3h sáng ngày hôm sau, con đường dài gần
một cây số đã cơ bản hoàn thành.
8
giờ sáng, Đại tướng đã trở lại Sở chỉ huy xưa
trong tư thế oai phong của người cầm quân. Ngoài chín
mươi tuổi, ông vẫn tươi tắn, hồ hởi vẫy tay chào
rừng người, rừng khăn piêu và rừng cờ hoa đợi ông ở
đó từ 6 giờ sáng giữa rừng già Mường Phăng.
Hai
chị em cụ bà Lò Thị Đôi, 98 tuổi và Lò Thị Ún, 94
tuổi cũng đã đợi sẵn ở đây với chiếc khăn piêu và
cái tay nải làm quà tặng cho bà Đặng Bích Hà- phu nhân
Đại tướng. Nửa thế kỷ trước, hai cụ bà đã từng
vinh dự làm cấp dưỡng lo bữa ăn hằng ngày cho Đại
tướng và chăm sóc thương binh, bệnh binh trong những ngày
chiến dịch.
Năm
mười năm sau, Đại tướng đã về đây trọn vẹn trong
tình cảm thân thương của đồng bào Mường phăng. Ông
chia sẻ niềm hạnh phúc với vợ con, cháu chắt tại cánh
rừng già, nơi đồng bào đã từng che chở, chia sẻ với
ông những khó khăn và nâng ông lên tầng cao nhân loại.
Hàng trăm nhà báo, phóng viên quay phim, chụp ảnh vây lấy
ông. Bước chân vẫn nhanh nhẹn, ông bước tới tấm bản
đồ chiến dịch, ngằm nhìn và hồi tưởng. Ông làm
những việc ấy trong thói quen như không có bất cứ ai
quanh mình.
Tôi
sung sướng đến gần Đại tướng, chụp ảnh và ghi trọn
những lời ông căn dặn các cấp chính quyền địa và
bà con Điện Biên về việc giữ gìn, tôn tạo Mường
Phăng thành di tích lịch sử quốc gia cho con cháu muôn đời
sau.
Hình
dáng Đại tướng khi ấy như pho tượng tạc vào nền
xanh của bầu trời Mường Phăng tháng tư.
Bài
viết này lấy nguồn từ cuốn sách "Tòa soạn Tiền
Phương trong rừng Mường Phăng", nhà xuất bản Quân
đội nhân dân.
Trần Định (GDVN).
Gửi bình luận
Nhập tên và email để bình luận. Chúng tôi sẽ gửi link xác nhận tới email của bạn. Bình luận chỉ hiển thị sau khi bạn bấm link xác nhận.