Lời rỉ tai của giới âm nhạc tại TP.HCM rằng, chỉ tính riêng tiền tác quyền được trả khi khai thác nhạc chuông, nhạc chờ, Vọng cổ teen thu về tới hơn 1 tỷ đồng trong năm qua đã khiến cho cả người trong giới lẫn công chúng kinh ngạc. Ngoài ra, những ca khúc nằm trong danh sách “thảm họa” nhạc Việt cũng có doanh thu khá cao nhờ hàng vạn lượt tải về làm nhạc chuông, nhạc chờ điện thoại. Nhiều người tự hỏi: quy luật khách quan đã đảo ngược hay xu hướng thẩm mỹ âm nhạc của công chúng đang xuống dốc!?
Càng bị “ném đá”, càng thu bộn tiền!
| |
![]() Vĩnh Thuyên Kim nổi tiếng và thu bộn tiền nhờ Teen vọng cổ. Ảnh: TS |
Ai trả tiền mua “thảm họa”?
Theo giới kinh doanh âm nhạc cũng như nhạc chuông, nhạc chờ điện thoại thì đó là những người ưa thích của “lạ”. Họ sử dụng nhạc chuông, nhạc chờ “lạ”, “độc” để chọc ghẹo nhau, để vui đùa, để gây sự chú ý của người khác. Đây cũng chính là lý do khiến những ca khúc dù bị lên án là “thảm họa” vẫn có đất sống, vẫn được truyền tải rộng rãi một cách vô thức và vô tình, những người sử dụng nó đã dung dưỡng cho nhạc rác phát triển. Đáng buồn và đáng sợ hơn là một khi những ca khúc “thảm họa” được nhiều người sử dụng làm nhạc chuông, nhạc chờ sẽ tạo nên một bộ mặt “văn hóa thấp” cho toàn xã hội.
Về vấn đề này, GS.NS. Ca Lê Thuần từng nhận định: đây là một thực tế đáng lo ngại. Nhìn vào việc lựa chọn và sử dụng những sản phẩm âm nhạc hôm nay sẽ thấy quá nhiều cảnh đời thường, sự nhếch nhác về tâm hồn, sự dung tục trong bản năng… Khi một bộ phận công chúng trẻ không thận trọng trong việc chọn lọc sản phẩm nghệ thuật, cứ tỏ ra thích thú giữa một rừng các sản phẩm chất lượng thấp, đó là họ đã cổ vũ, đã dẫn đường cho những người sáng tác, biểu diễn đi theo những thị hiếu lạc lõng.
![]() Phi Thanh Vân với “thảm họa” Da nâu. |
Điều này thế giới gọi là “sự tai hại của văn hóa đại chúng”. Theo GS. Ca Lê Thuần, khán giả cần phải có cái nhìn nghiêm túc hơn về trách nhiệm của mình trong việc thưởng thức, bình luận, đánh giá về sản phẩm để nhanh chóng đào thải những “mầm mống” có hại khỏi V-pop.
Thiết nghĩ, trong tình hình hiện nay, cần nhấn mạnh đến trách nhiệm của cơ quan quản lý văn hóa do đã ít nhiều buông lỏng kiểm soát và một số cơ quan ngôn luận, những người làm công tác tuyên truyền (nhất là báo mạng) dù vô tình hay cố ý đã góp phần tung hê cho các sản phẩm kém chất, phản cảm đến với công chúng.
Riêng với các đơn vị kinh doanh nhạc chuông, nhạc chờ, cần có một cái nhìn có văn hóa hơn về âm nhạc, đừng lợi dụng “thảm họa” để hốt bạc mà bỏ rơi trách nhiệm với xã hội. Tất cả các vấn đề này cần phải được chấn chỉnh và định hướng lại với những quy định pháp luật ràng buộc chặt chẽ để răn đe và ngăn chặn sự bùng phát của những “hạt sạn” trong nhạc Việt.
Quyên Hoàng (SK&ĐS)

