Bỏ qua tới nội dung chính
Hội người Việt Nam tại Ba Lan
Quê Việt Online

Pan Tadeusz (ciąg dalszy - 9) Tiếp theo kỳ trước

30/11/2009 16 phút đọc BBT
Ta przerwa rozmów trwała już minut ze cztery. Tymczasem w końcu stoła naprzód ciche szmery, A potem się zaczęły wpółgłośne rozmowy; Mężczyźni
Pan Tadeusz (ciąg dalszy - 9) Tiếp theo kỳ trước

 

Ta przerwa rozmów trwała już minut ze cztery.

Tymczasem w końcu stoła naprzód ciche szmery,

A potem się zaczęły wpółgłośne rozmowy;

Mężczyźni rozsądzali swe dzisiejsze łowy.

Asesora z Rejentem wzmogła się uparta 9

Coraz głośniejsza kłótnia o kusego charta,

Którego posiadaniem pan Rejent się szczycił

I utrzymywał, że on zająca pochwycił;

Asesor zaś dowodził na złość Rejentowi,

Że ta chwała należy chartu Sokołowi.

Pytano zdania innych; więc wszyscy dokoła

Brali stronę Kusego, albo też Sokoła,

Ci jak znawcy, ci znowu jak naoczne świadki.


Sędzia na drugim końcu do nowej sąsiadki

Rzekł półgłosem: "Przepraszam, musieliśmy siadać,

Niepodobna wieczerzy na później odkładać:

Goście głodni, chodzili daleko na pole;

Myśliłem, że dziś z nami nie będziesz przy stole".

To rzekłszy, z Podkomorzym przy pełnym kielichu

O politycznych sprawach rozmawiał po cichu.


Gdy tak były zajęte stołu strony obie,

Tadeusz przyglądał się nieznanej osobie:

Przypomniał, że za pierwszym na miejsce wejrzeniem

Odgadnął zaraz, czyim miało być siedzeniem.

Rumienił się, serce mu biło nadzwyczajnie;

Więc rozwiązane widział swych domysłów tajnie!

Więc było przeznaczono, by przy jego boku

Usiadła owa piękność widziana w pomroku.


Wprawdzie zdała się teraz wzrostem dorodniejsza,

Bo ubrana, a ubiór powiększa i zmniejsza.

I włos u tamtej widział krótki, jasnozłoty,

A u tej krucze, długie zwijały się sploty.

Kolor musiał pochodzić od słońca promieni,

Któremi przy zachodzie wszystko się czerwieni.

Twarzy wówczas nie dostrzegł, nazbyt rychło znikła,

Ale myśl twarz nadobną odgadywać zwykła;

Myślił, że pewnie miała czarniutkie oczęta,

Białą twarz, usta kraśne jak wiśnie bliźnięta;

U tej znalazł podobne oczy, usta, lica;

W wieku może by była największa różnica:

Ogrodniczka dziewczynką zdawała się małą,

A pani ta niewiastą już w latach dojrzałą;

Lecz młodzież o piękności metrykę nie pyta,

Bo młodzieńcowi młodą jest każda kobiéta,

Chłopcowi każda piękność zda się rówiennicą,

A niewinnemu każda kochanka dziewicą.


Tadeusz, chociaż liczył lat blisko dwadzieście

I od dzieciństwa mieszkał w Wilnie, wielkim mieście,

Miał za dozorcę księdza, który go pilnował

I w dawnej surowości prawidłach wychował.

Tadeusz zatem przywiozł w strony swe rodzinne

Duszę czystą, myśl żywą i serce niewinne,

Ale razem niemałą chętkę do swywoli.

Z góry już robił projekt, że sobie pozwoli

Używać na wsi długo wzbronionej swobody;

Wiedział, że był przystojny, czuł się rześki, młody,

A w spadku po rodzicach wziął czerstwość i zdrowie.

Nazywał się Soplica; wszyscy Soplicowie

Są, jak wiadomo, krzepcy, otyli i silni,

Do żołnierki jedyni, w naukach mniej pilni.


Tadeusz się od przodków swoich nie odrodził:

Dobrze na koniu jeździł, pieszo dzielnie chodził,

Tępy nie był, lecz mało w naukach postąpił,

Choć stryj na wychowanie niczego nie skąpił.

On wolał z flinty strzelać albo szablą robić;

Wiedział, że go myślano do wojska sposobić,

Że ojciec w testamencie wyrzekł taką wolę;

Ustawicznie do bębna tęsknił, siedząc w szkole.

Ale stryj nagle pierwsze zamiary odmienił,

Kazał, aby przyjechał i aby się żenił,

I objął gospodarstwo; przyrzekł na początek

Dać małą wieś, a potem cały swój majątek.


Te wszystkie Tadeusza cnoty i zalety

Ściągnęły wzrok sąsiadki, uważnej kobiety.

Zmierzyła jego postać kształtną i wysoką,

Jego ramiona silne, jego pierś szeroką

I w twarz spójrzała, z której wytryskał rumieniec,

Ilekroć z jej oczyma spotkał się młodzieniec:

Bo z pierwszej lękliwości całkiem już ochłonął

I patrzył wzrokiem śmiałym, w którym ogień płonął.

Również patrzyła ona, i cztery źrenice

Gorzały przeciw sobie jak roratne świéce.


Pierwsza z nim po francusku zaczęła rozmowę;

Wracał z miasta, ze szkoły: więc o książki nowe,

O autorów pytała Tadeusza zdania

I ze zdań wyciągała na nowo pytania;

Cóż gdy potem zaczęła mówić o malarstwie,

O muzyce, o tańcach, nawet o rzeźbiarstwie!

Dowiodła, że zna równie pędzel, noty, druki;

Aż osłupiał Tadeusz na tyle nauki,

Lękał się, by nie został pośmiewiska celem,

I jąkał się jak żaczek przed nauczycielem.

Szczęściem, że nauczyciel ładny i niesrogi;

Odgadnęła sąsiadka powód jego trwogi,

Wszczęła rzecz o mniej trudnych i mądrych przedmiotach:

O wiejskiego pożycia nudach i kłopotach,

I jak bawić się trzeba, i jak czas podzielić,

By życie uprzyjemnić i wieś rozweselić.


adeusz odpowiadał śmielej, szła rzecz daléj,

W pół godziny już byli z sobą poufali;

Zaczęli nawet małe żarciki i sprzeczki.

W końcu, stawiła przed nim trzy z chleba gałeczki:

Trzy osoby na wybor; wziął najbliższą sobie;

Podkomorzanki na to zmarszczyły się obie,

Sąsiadka zaśmiała się, lecz nie powiedziała,

Kogo owa szczęśliwa gałka oznaczała.


Chàng Tadeush (tiếp theo kỳ trước – 9)


Có lẽ vài phút đã lặng lẽ trôi qua

Sau khi ngưng các cuộc chuyện trò

Từ phía cuối dãy bàn ăn lúc đó

Nghe tiếng thì thầm ban đầu còn nho nhỏ

Nhưng về sau mỗi lúc một lớn dần

Cánh đàn ông đang bàn về một cuộc săn

Giữa Trợ tá của quan Điền thổ và viên Công chứng 1

Nổ ra vụ tranh cãi càng lúc càng căng thẳng

Về các chú chó trong cuộc săn hôm nay

Viên Công chứng khẳng định chắc chắn điều này

Rằng con chó Cụt đuôi của ông đã vồ được chú thỏ

Trợ tá lại chứng minh như trêu ngươi người đó

Rằng vinh quang thuộc về Ưng khuyển của mình

Họ đưa ra hỏi ý kiến những người xung quanh

Kẻ về phe con chó Cụt đuôi của Công chứng

Kẻ lại đứng về phe Ưng khuyển

Người cho rằng mình hiểu biết vấn đề

Người xưng là nhân chứng của vụ kia

Đầu bàn bên này ghé tai cô láng giềng mới

Bằng giọng thì thầm Thẩm phán dè dặt nói

-“Xin lỗi cô, chúng tôi phải sớm vào bàn

Vì không tiện chờ dọn bữa tối muộn hơn

Khách lại đã đói vì thả dàn đi bộ

Mà tôi lại lo, tối nay cô không đến dự!”

Nói xong, cầm ly rượu đầy trong tay

Ông quay sang quan Điền thổ ngồi ở bên này

Bắt đầu nhỏ to bàn về chính trị.


Khi cả hai phía bàn mải chuyện trò như thế

Tadeush tha hồ ngồi ngắm người chưa quen

Nhớ rằng đã đoán ngay ai ngồi ghế kề bên

Khi lần đầu tiên chàng đưa mắt nhìn chỗ đó

Tim bỗng đập khác thường và mặt mày ửng đỏ

Vậy là các suy đoán của chàng đã bí mật được trả lời

Vậy là số phận định sẵn người ngồi bên lúc này

Đó là mỹ nương mà chàng thấy trong chập chờn mờ ảo

Đúng ra bây giờ vóc nàng có vẻ gọn gàng cao ráo

Vì áo quần tôn thêm vẻ đẹp dáng hình

Tóc nàng chiều nay hình như ngắn và vàng

Còn ở cô này dài hơn và dày hơn thì phải

Màu sắc chắc do mặt trời mang lại

Khi tất cả đều nhuộm đỏ ánh hoàng hôn

Lúc bấy giờ nàng biến mất quá nhanh

Nên khuôn mặt thế nào không sao nhìn thấy được

Song có thể đoán nó là tuyệt đẹp

Chàng nghĩ chắc nàng có đôi mắt đen huyền

Cặp môi anh đào, khuôn mặt trắng xinh

Cô gái này cũng có đôi mắt đẹp

Cặp môi và nét mặt gần như giống hệt

Về tuổi tác khác nhau có vẻ rõ ràng hơn

Cô bé làm vườn chàng đoán vẫn trẻ con

Còn cô này đã trưởng thành chín chắn

Song tuổi phái đẹp ít chàng trai nào hỏi đến

Hai người con gái kia đều trẻ đối với chàng

Giai nhân nào cũng cùng trang lứa như mình

Với một chàng trai ngây thơ chưa từng trải

Thì mỗi người tình đều là gái trinh non dại.


Tadeush mặc dù tuổi suýt soát hai mươi

Và từ bé đã sống ở Vilno, thành phố lớn đông người

Song luôn được một cha cố trông nom chăm sóc

Và giáo dục theo quy tắc xưa nghiêm khắc

Do vậy chàng trai khi trở lại quê hương

Chỉ mang trong mình một tâm hồn trắng trong

Một ý nghĩ năng động và trái tim trinh bạch

Không phải vì thế mà chàng bỏ ý đồ phá phách

Ngay từ đầu đã lập kế hoạch cho mình

Về quê lần này phải thoả sức bình sinh

Hưởng thụ tự do bù cho những tháng năm tù túng

Chàng biết mình điển trai, trẻ trung, sôi động

Và được thừa hưởng từ cha mẹ mình

Thân hình tráng kiện và sức khoẻ bẩm sinh

Họ của chàng là Soplitsa, như mọi người đều biết

Họ của những người cường tráng, cao to, mãnh liệt

Chỉ thích hợp với nghề lính tráng xưa nay

Còn việc học hành chẳng mấy hăng say.


Tadeush so với ông cha không có gì khác cả

Giỏi cưỡi ngựa, đi bộ hàng ngày cũng khá

Không ngu đần nhưng ít chịu học hành

Mặc dù với việc đào tạo cho cháu trưởng thành

Người chú chẳng hề tiếc tiền tiếc bạc

Nhưng chàng say mê súng đạn và giáo mác

Chàng biết rằng mình được luyện rèn

Để xung vào quân đội lúc lớn lên

Ý nguyện đó cha chàng từng ghi rõ

Trong bản di chúc để lại nơi người chú

Chính vì thế ngồi trên ghế nhà trường

Chàng vẫn mơ màng nghe trống trận rền vang

Song chú chàng đột nhiên tuyên bố

Lệnh cho chàng phải về quê cưới vợ

Và sẽ làm một ông chủ điền trang

Ban đầu chú cho thừa kế một làng

Còn toàn bộ gia tài sẽ trao dần sau đó.


Mọi đức tính và ưu điểm chàng vốn có

Đã thu hút cái nhìn của cô gái ngồi bên

Cái nhìn của người quan sát rất chú tâm

Khi nàng thấy một dáng hình to cao đẹp đẽ

Bộ ngực nở nang và bờ vai mạnh mẽ

Cứ mỗi lần chàng trai gặp ánh mắt nàng

Gương mặt ửng hồng lại toả sáng hân hoan

Sự e thẹn lúc đầu đã hoàn toàn biến mất

Ánh mắt chàng say mê ngây ngất

Như ngọn lửa hồng rực cháy toả hào quang

Nàng cũng nhìn và bốn con ngươi mắt xốn xang

Những con ngươi sáng ngời lấp lánh

Như những ngọn nến trong lễ cầu kinh buổi sớm.


Nàng bắt chuyện bằng tiếng Pháp với chàng

Người từ thành phố về, lại mới ra trường

Do đó nàng hỏi Tadeush đôi lời đánh giá

Về những cuốn sách mới và khá nhiều tác giả

Rồi từ những câu trả lời của chàng trai

Nàng đưa thêm nhiều câu hỏi thuộc mọi đề tài

Bắt đầu nói về hội hoạ và âm nhạc

Sau đến vũ khúc rồi thậm chí cả về điêu khắc

Nàng chứng tỏ rằng mình khá tinh thông

Biết từ cây cọ vẽ, việc sách in, đến cả nhạc thính phòng

Tadeush cảm thấy ngợp trước vốn uyên bác đó

Chàng sợ rằng mình trở thành tên khả ố

Ấp úng như học trò đứng trước bậc thầy

Dù rằng thầy lại xinh và không nghiêm khắc, thật may!

Cô láng giềng đã đoán được nguyên nhân khiến chàng lo lắng

Liền đưa ra những vấn đề dễ hơn và ít cần nghĩ suy căng thẳng

Chuyện về những buồn lo của cuộc sống nông thôn

Về cách vui chơi và tiêu khiển thời gian

Khiến cuộc sống thú vị và làng quê vui vẻ

Tadeush đã trả lời mạnh dạn và suôn sẻ

Cuộc nói chuyện cứ thế tiếp tục dần dần

Trong vòng nửa giờ đã tin cậy nhau hơn

Thậm chí đã có tranh luận với các câu đùa vui nhí nhảnh

Cuối cùng nàng đưa ra trước mặt ba mẩu bánh

Tượng trưng cho ba cô gái chờ sự chọn lựa của chàng trai

Hai cô con gái quan Điền thổ nhăn mặt trước trò này

Chàng chọn mẩu bánh thứ ba gần mình nhất

Nàng mỉm cười, không tiết lộ ai là người hạnh phúc.



1Trợ tá của quan Điền thổ là người do dân cử ra hoặc do nhà nước phê chuẩn, làm nhiệm vụ giám sát về đất đai. Công chứng là người phụ trách các phòng công chứng do toà án chuẩn y.

Tin tài trợ
Quảng cáo Quê Việt

Liên hệ: ads@queviet.eu