Lê Bá Thự: Trong quá khứ, các nhà tiên tri đã dự báo rất nhiều ngày tận thế, trái đất nhẽ ra đã bị nổ tung từ lâu rồi. Tuy nhiên, qua hàng loạt ngày tận thế được tiên đoán sai be bét, trái đất thân yêu của chúng ta vẫn sống. Gần đây lại rộ tin, ngày 21 tháng 12 năm 2012 sẽ là ngày tận thế, bóng đêm sẽ bao trùm trái đất. Nhưng xin hãy tin rằng, ngày tận thế này rồi lại sẽ giống hệt như một ngày tận thế được dự báo trong quá khứ mà Czeslaw Milosz, nhà thơ vĩ đại của Ba Lan và thế giới, giải Nobel văn chương năm 1980, đã mô tả trong bài thơ “Bài ca về ngày tận thế” của mình. Rồi các bạn sẽ thấy, ngày 21 tháng 12 năm 2012 sẽ là một ngày bình thường như bao ngày khác, thậm chí còn là một ngày vui.

Bài ca về ngày tận thế
Trong ngày tận thế
Ong mật lượn vòng trên hoa sen cạn,
Ngư phủ vá tấm lưới chài óng ánh.
Cá heo vui nhảy trên biển xanh,
Chim sẻ non uống nước máng mát lành
Và rắn có da vàng như xưa nay vẫn vậy.
Trong ngày tận thế
Phụ nữ đội ô đi trên cánh đồng,
Gã say ngủ lăn quay ngay bên vạt cỏ,
Những người bán rau rao hàng trên phố
Chiếc thuyền buồm vàng bơi ra đảo nhỏ,
Tiếng vĩ cầm ngân vang trong không gian bao la
Và tan vào đêm trời đầy sao.
Những kẻ đợi chờ sấm chớp,
Có gì đâu mà nơm nớp.
Những kẻ chờ tín hiệu và kèn báo
của thống lãnh nhà trời,
Họ không tin chuyện xẩy ra rồi.
Khi mặt trời và mặt trăng đang hiện trên cao,
Khi ong mật đang đến với hoa hồng,
Khi trẻ con đỏ hỏn đang chào đời,
Chẳng kẻ nào tin, chuyện xẩy ra rồi.
Chỉ ông già tóc bạc khả dĩ là nhà tiên tri,
Nhưng không phải vậy,
bởi lão có việc khác để thực thi,
Tay buộc chùm cà chua, lão phán:
Sẽ chẳng có ngày tận thế khác đâu,
Sẽ chẳng có ngày tận thế khác đâu.
Warszawa, 1944
Lê Bá Thự dịch
Piosenka o końcu świata
W dzień końca świata
Pszczoła krąży nad kwiatem nasturcji,
Rybak naprawia błyszczącą sieć.
Skaczą w morzu wesołe delfiny,
Młode wróble czepiają się rynny
I wąż ma złotą skórę, jak powinien mieć.
W dzień końca świata
Kobiety idą polem pod parasolkami,
Pijak zasypia na brzegu trawnika,
Nawołują na ulicy sprzedawcy warzywa
I łódka z żółtym żaglem do wyspy podpływa,
Dźwięk skrzypiec w powietrzu trwa
I noc gwiaździstą odmyka.
A którzy czekali błyskawic i gromów,
Są zawiedzeni.
A którzy czekali znaków i archanielskich trąb,
Nie wierzą, że staje się już.
Dopóki słońce i księżyc są w górze,
Dopóki trzmiel nawiedza różę,
Dopóki dzieci różowe się rodzą,
Nikt nie wierzy, że staje sie już.
Tylko siwy staruszek, który byłby prorokiem,
Ale nie jest prorokiem, bo ma inne zajęcie,
Powiada przewiązując pomidory:
Innego końca świata nie będzie,
Innego końca świata nie będzie.
Warszawa, 1944