![]() |
Một tối nọ tôi về nhà muộn
Say, say, say thật là say
Và thấy có ngựa ai đang đứng
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày.
Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp
“Bà ơi bà, bà nói tôi hay
Ngựa của ai, ngựa của ai đứng đấy
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày?”
“Này ông ngốc, ông mù không thấy
Ông say, say quá mất rồi
Đó chẳng qua là con bò cái
Bà già vừa mới cho tôi”
Rồi đêm thứ hai, anh chàng có vợ đẹp mà say xỉn này lại thấy mũ ai treo trước cửa, hỏi vợ, vợ bảo đó là cái xô đựng nước. Đêm thứ ba anh chàng thấy quần của ai vắt trên lưng ghế, bà vợ nói đó là cái giẻ lau! Đêm thứ tư thì …
Bài thơ là một cuộc đối thoại cười ra nước mắt.
Hình ảnh ông chồng say xỉn hiện ra thật sinh động. Bà vợ đẹp lẳng lơ, đanh đá cũng không kém. Trong anh chồng say này luôn có hai con người. Con người say xỉn và con người tỉnh táo. Thực ra, đó là hai bản thể trong một con người. Cái con người say tưởng nhìn Gà hóa Cuốc nhưng cũng không phải. Cái điệp khúc:
Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm …
…Quả là tôi chưa thấy bao giờ …
Càng làm tăng thêm tính bi hài của câu chuyện, của cuộc đời, của lòng người …Thực hư, hư thực … Người đàn ông say xỉn đáng trách kia hay cái dối đến thô thiển, trắng trợn trong người đàn bà ăn phải bả tình, hình như là của muôn đời?!
Thơ dân gian theo cách dân gian, vừa dễ hiểu lại vừa thâm thúy, sâu xa hài hước như chính cuộc đời. Nó đi vào lòng người và trường tồn với thời gian dù ở xứ Âu, Mỹ xa xôi hay trên đất nước chúng ta, bởi nó đã chạm vào quy luật tình cảm của con người, mà con người, dù ở đâu trên thế giới này đều có những tình cảm cơ bản giống nhau.
Vợ đẹp khó giữ, chồng say khó chiều!
Hãy luôn tỉnh táo và yêu thương vợ hết lòng hỡi những anh chàng có vợ đẹp.
| Bốn đêm say (Thơ dân gian Mỹ) 1 Một tối nọ, tôi về nhà muộn Say, say, say thật là say Và thấy có ngựa ai đang đứng Ở nơi tôi cột ngựa hàng ngày. Tôi hỏi vợ, vợ tôi xinhđẹp “Bà ơi bà, bà nói tôi hay Ngựa của ai, ngựa của ai đứng đấy Ở nơi tôi cột ngựa hàng ngày” “Này ông ngốc, ông mù không thấy Ông say, say quá mất rồi Đó chẳng qua là con bò cái Bà già vừa mới cho tôi” Thế giới này tôi đã đi ngàn dặm Có thể còn nhiều hơn nữa cơ Nhưng bò sữa có yên cương hàm thiếc Quả là tôi chưa thấy bao giờ. 2 Tối thư hai tôi về nhà muộn Say, say, say thật là say Và nhìn thấy mũ ai treo trước cưả Nơi tôi treo mũ hàng ngày. Tôi hỏi vợ, vợ tôi xinh đẹp “Bà ơi, bà, bà nói tôi hay Mũ ai đấy, đang treo trước cửa Nơi tôi treo mũ hàng ngày? “Này ông ngốc, ông mù không thấy Ông say, say quá mất rồi Đó chẳng qua là cái xô đựng nước Bà già vừa mới cho tôi” Thế giới này, tôi đã đi ngàn dặm Có thể còn nhiều hơn nữa cơ Nhưng xô nước, hai bên hông có lỗ Quả là tôi chưa thấy bao giờ. 3 Tối thứ ba tôi về nhà muộn Say, say, say thật là say Và thấy quần ai vắt trên lưng ghế Nơi quần tôi vẫn vắt hàng ngày. Tôi hỏi vợ, vợ tôi xinh đẹp “Bà ơi bà, bà nói tôi hay Quần của ai vắt trên lưng ghế Nơi quần tôi vẫn vắt hàng ngày. “Này ông ngốc, ông mù không thấy Ông say, say quá mắt rồi Đó chẳng qua mớ giẻ lau rửa bát Bà già vừa mới cho tôi” 4 Tối thứ tư tôi về nhà muộn Say, say, say thật là say Và thấy có đầu ai trên gối Nơi tôi vẫn gối hàng ngày. Tôi hỏi vợ, vợ tôi xinh đẹp “Bà ơi bà, bà nói tôi hay Đầu ai đấy đang kề trên gối Nơi tôi vẫn gối hàng ngày” “Này ông ngốc, ông mù không thấy Ông say, say quá mất rồi Đó chẳng qua chỉ là bắp cải Bà già vừa mới cho tôi” Thế giới này tôi đã đi nghàn dặm Có thể còn nhiều hơn nữa cơ Nhưng bắp cải có râu, ria mép Quả là tôi chưa thấy bao giờ” Thái bá Tân dịch |
Dương Kỳ AnhTamnhin.net
