Chuyện
của Quân

Ảnh có tính chất minh họa (nguồn: internet)
Tôi
quen Quân năm 1998, lúc đấy tôi từ thành phố biển
Gdansk chuyển về Vác-sa-va làm ăn và sinh sống. Mục đích
của gia đình tôi là muốn con cái về Thủ Đô, hy vọng
chúng hội nhập và có hướng lâu dài trong cuộc sống
tương lai. Vốn là dân chợ lẻ, nay bước vào lĩnh vực
bán buôn, quả không ít khó khăn. Tôi đã từ khu Tam Tứ
Giác*, sang khu PKS**, sau đấy về bám trụ tại khu
Parking***. Chính tại khu vực này tôi gặp Quân. Những
ngày đầu, từ khi chưa tỏ mặt người, hình ảnh chàng
thanh niên lầm lũi, cặm cụi như ông già, ít chuyện
trò, chỉ chăm chú vào hàng hoá, tôi đã tự hỏi: Con
người này là ai mà nhìn khắc khổ, đơn độc như một
cái bóng? Lâu dần thành quen, việc ai nấy làm, mùa hè
và mùa đông cũng vậy. Sau một thời gian, tôi và Quân
quen nhau, vậy rồi câu chuyện về cuộc đời bôn ba chìm
nổi của cậu thanh niên người Phú Thọ cứ thế ám ảnh
tôi, câu chuyện như bịa nhưng hoàn toàn có thực và
thật khó lý giải cho thắc mắc: Tại sao? Tại sao lại
có mảnh đời éo le như vậy? Tại sao giọt nước mắt
đàn ông lại chảy ngược vào trong? Câu chuyện được
nghe kể lại không liên tục, cứ mỗi ngày một ít vào
những khi vắng khách. Dần dần tôi hình dung được cuộc
đời của nhân vật: Một trí thức được đào tạo bài
bản, đã bỏ hết tất cả vì những trắc trở trong con
đường lập nghiệp. Quân đã dấn thân vào nghiệp buôn
bán và sống tự do, tự tại như tôi đã thấy.
Quân
sinh ra trong một gia đình thuần nông, ở vùng quê"Rừng
cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt"(thơ Tố Hữu),
đầy chất thi ca và lãng mạn. Bản chất thông minh, tuy
không có điều kiện như bao gia đình thành phố, Quân vẫn
nổi trội với bạn bè cùng trang lứa về khoản học
vấn. Vì vậy Quân đã được đi du học ở Ba Lan
năm 1983. Chàng trai trẻ, hiền lành và ít nói đã vượt
qua 5 năm đại học. Tốt nghiệp ngành kinh tế- Đại học
kinh tế Vác-sa-va. Trở về nước, Quân là một trong những
người trẻ tuổi được nhận vào cơ quan nhà nước-
Viện kỹ thuật Xây dựng. Là dân kinh tế, lại về công
tác bên viện xây dựng, có vẻ hơi"tréo giò",
nhưng có sao đâu, Viện nào chẳng làm kinh tế ! Quân được
ưu ái vì những luận điểm học từ nước ngoài đã
đánh bạt nhiều ý kiến bảo thủ trong nước. Nhiều đề
tài nhờ có Quân đề xuất đã giảm được những khoản
tiền rất lớn cho nhà nước. Cứ vậy, những tưởng cứ
cái đà này chẳng mấy chốc Quân leo lên ghế trưởng
phòng, thậm chí có khi vào cả cơ cấu lãnh đạo viện
là cái chắc... Nào ngờ với bản tính thật thà, lại
thêm chất"Tây"mang từ nước ngoài về, Quân đã
trở thành cái"gai"khó chịu trong mắt bao kẻ
khác. Những ghen ghét đố kỵ, những pha được"ăn
tận miệng"vậy mà cái thằng nhãi ranh lại chẳng
chịu hợp tác, đã thế còn"phá bĩnh"thì bố con
thằng nào chịu được! Vậy nên chỉ sau 2 năm, Quân được
điều sang cơ quan khác, rồi lại cơ quan khác, cứ thế
trong vòng 4 năm, Quân đã phải chuyển đi 6 nơi làm việc,
con số không phải là bình thường vào thời đầu mở
cửa của đất nước...Khi đã hiểu ra lý do vì sao mình
được"ưu ái"điều động về các đơn vị yếu
kém thuộc Viện quản lý giờ đã rõ mười mươi! Nhẽ
ra nên tỉnh ngộ, phải biết hoà mình theo kiểu"gió
chiều nào xoay chiều đấy", Quân lại trở tính gàn.
Hễ có việc gì cần về luận chứng kinh tế, chàng kỹ
sư trẻ thức cả đêm, moi ra từng ly thiếu sót để khắc
phục. Hậu quả là tối ưu thật nhưng lại sát sao quá,
đến độ"khó có thể lọt tiền vào hầu bao"các
nhà thi công. Như vậy làm sao có thể chia phần trăm cho
các"xếp" theo quy định của ngành...công chẳng
thấy đâu mà chỉ có tội, vậy là Quân chẳng bám rễ
được đâu lâu dài. Chán ngán, muốn làm thật đúng
những điều đã học cũng không xong, nhân chuyến có đợt
đi trao đổi giữa các viện trong nước với các viện
nghiên cứu ở Balan, Quân được cử đi cùng mấy"xếp"với
mục đích phiên dịch."Như cá gặp nước", Quân
xin phép ở lại"tự túc"mấy tháng."Xếp"chắc
cũng ngán nhân viên nên đồng ý vội. Quân bắt đầu
cuộc sống tha hương. Đầu tiên do rất giỏi tiếng Ba
Lan,
Quân đi làm các dịch vụ phiên dịch cho bà con Việt.
Công việc không tên lúc dịch thuê nhà, lúc dịch khám
bệnh, lúc dịch cãi nhau với khách mua hàng, lúc lại là
giải quyết các vụ đụng độ xe trên đường... Tóm lại
cũng bận, nhưng vì mới sang, không có tiền mua xe ô tô
nên việc đi lại bất tiện. Sau một thời gian tiền
chẳng có, người Quân gầy xọp, vậy là chuyển hướng
về bán hàng ở tỉnh lẻ. Số không may, hết mất cắp
tiền lại bị mất hàng, lại còn bị tai nạn khi đi nhờ
xe bạn lên Vác mua hàng. Quân được bạn bè giúp đỡ
chuyển hẳn sang bán hàng ở chợ Sân vận động****. Quân
đã có của ăn, của để, cuộc sống cứ vậy trôi qua.
-
Sao dại thế? Đang yên đang lành bỗng đâu lại bỏ việc,
mà chỗ nào cậu làm việc ở Việt Nam tôi thấy
đều"thơm", đúng là"ngựa non háu đá"!
Tôi đã từng tiếc rẻ xen chút bực mình nên thường cắt
ngang lời Quân mỗi khi nghe Quân kể lại.
-
Khổ quá! Ai có ở vào hoàn cảnh thì mới thấu hiểu. Ai
đời thằng trưởng phòng, lúc nào cũng áo trong quần, cà
vạt mỗi ngày mỗi màu, đạo mạo, hống hách nhưng chỉ
là hợm mình. Chuyên môn yếu kém, ngoại ngữ ậm oẹ,
vậy nhưng có những mấy cái bằng đại học, mấy chứng
chỉ ngoại ngữ. Khi cần ký xoẹt thì nhanh như chảo
chớp, khi cầm bản thiết kế trên tay, nhìn bản mặt là
biết"hãm"ngay. Cứ vờ vờ, vịt vịt, mà nói
chung không phải mình ông này, khối đứa trong phòng kỹ
thuật đều thế. Em biết tỏng hết, nhưng lính mới
nhiều khi chẳng muốn nói ra. Ấy, nhưng khi báo cáo với
trên, bọn này như"Lý Thông"trong chuyện Thạch
Sanh, xun xoe, nịnh bợ, vâng vâng, dạ dạ rối rít...
đúng là lũ hám danh, hám tiền!
-
Thì xã hội nó thế cả, cậu cứ chuyên môn mình, việc
mình mà làm, để ý gì cho mệt. Đúng là"ngựa non"!
-
Không phải"háu đá"đâu, vấn đề ở chỗ là họ
biết em mới vào nghề, họ muốn em như quân cờ, cần có
ý kiến của em để trình duyệt. Em lính kinh tế, biết
sai, biết gian lận mà gật đầu đồng ý, có ngày hoạ
vào thân. Có công trình sau khi em đề xuất ý kiến, tính
toán lại chi phí giảm cả vài chục tỷ, con số có nhỏ
đâu. Toàn công trình cấp nhà nước, tiền của dân cả
đấy. Nó ức là ở chỗ mình không quyết định được
gì, lại qua cấp nọ cấp kia, lời nói của mình bị cho
là không có thiện chí với cấp trên. Em chịu không nổi!
-
Cũng mấy năm biên chế nhà nước, lại có bằng cấp,
nghe đồn cậu còn lấy thêm bằng Đại học Xây dựng,
bảo vệ xong cả bằng sau đại học. Cũng phấn đấu gớm
nhỉ?
-
Vì không muốn qua mặt nên em học thêm cho có kiến thức,
cũng tính chung tình với nghề nghiệp đấy ạ. Mà thôi,
cũng gần chục năm bỏ nghề, lang thang kiếm tiền, em
sống thoải mái lắm, lại có tiền gửi về cho vợ xây
nhà, nuôi con. Tuy vậy cũng thấy xấu hổ với bạn bè
cùng lứa. Ở nhà bạn em nhiều đứa thăng quan tiến chức
lắm. Có đứa đã viện phó rồi đấy. Chúng nó xe hơi,
nhà lầu, ăn trắng mặc trơn, đi đâu có thư ký kè kè
bên cạnh. Nhưng toàn bọn"hèn", xếp nói gì cũng
vâng, ai bảo gì cũng ok, em chịu cái khoản đó.
-
Cậu đúng là"cùn", biết người biết ta,
tránh được gì thì tránh, có phải tương lai rộng mở
không? Đúng là"thân lừa ưa nặng". Sung sướng
gì 3h
sáng,
mùa đông cũng như mùa hè, tất tả chạy ra chợ, mở ky
ốt, uống cốc nước chè nóng, nhai trệu trạo cặp bánh
mỳ thịt mang theo từ nhà, ngồi chong mắt chờ khách.
-
Em chỉ tiếc công được học hành, có kiến thức cơ
bản, có chuyên môn mà không ở nhà phục vụ Tổ quốc,
nhiều khi nghĩ lại thấy mình có tội. Nhưng nếu cậy có
quyền quyết định để móc túi nhà nước lấy tiền rồi
cho vào công trình một phần, làm ăn dối trá, số tiền
còn lại chia chác với nhau...em thà làm thằng Cu ly, sống
bằng mồ hôi của mình...Mà thôi, em chấm dứt chuyện
nghề nghiệp ở đây.
Câu
chuyện bức xúc về các nguyên nhân khiến chàng kỹ sư
trẻ đầy năng lực thường dừng lại nửa chừng như
vậy. Có thể càng tâm sự, máu nóng trong con người hiền
lành trước mặt tôi càng được hâm sôi. Tôi tế nhị
lãng sang chuyện khác.
-
Chị hỏi có thể không được tế nhị, vợ con em ở nhà
thế nào? Sao em đi biền biệt như thế? Hay tìm cách đưa
vợ con sang rồi ổn định lâu dài như bao gia đình khác.
Thật vất vả nếu đàn ông đơn độc ở xứ người em
có thấy thế không?
-
Vợ em gái Bắc Ninh, chúng em gặp nhau và yêu nhau khi cô
ấy học xong trung cấp ngân hàng và làm việc ở chi nhánh
ngân hàng tỉnh. Chúng em cưới nhau, giờ có hai con, một
gái, một trai. Cuộc sống cũng tạm ổn và hạnh phúc. Vì
thế hàng năm em đều có kế hoạch về thăm nhà. Em tính
cố thêm vài năm nữa, mua cái nhà, rồi về đi làm với
mấy thằng bạn mở công ty trách nhiệm ở nhà. Cũng là
lúc bọn trẻ cần có sự bảo ban kèm cặp của bố.
-
Ừ, mỗi nhà mỗi cảnh. Giá như có vợ cùng chia sẻ buôn
bán hiệu quả hơn. Nhưng mà em không ở lâu dài tính thế
cũng đúng.
Tôi
chỉ biết có vậy, biết Quân có mái ấm gia đình, có
người thân luôn dõi theo cho dù xa xôi, cách trở kể như
cũng được an ủi. Điều làm tôi luôn thấy Quân tội
nghiệp có lẽ ngoài tính tình hiền lành, chí thú công
việc còn có tính tiết kiệm nếu như có thể gọi là
quá hà tiện với bản thân. Buổi sáng, mùa nào cũng
vậy, Quân luôn có mấy cặp bánh mỳ đã phết bơ, thịt
hun khói, kẹp với dưa chuột cùng với phích nước chè
pha sẵn ở nhà mang theo. Buổi trưa là xuất ăn gọi mang
đến tận ki ốt. Hiếm hoi lắm mới thấy Quân bước ra
ngoài chuyện trò với hàng xóm. Hiếm hoi lắm mới thấy
Quân cười với mọi người... Mùa hè, ngoài mấy
áo phông màu ghi tối hoặc nâu nhạt cùng với cái quần
vải lúc dài, lúc ngắn( tuỳ theo nhiệt độ). Tuyệt
nhiên không bao giờ Quân mặc áo quần gì khác. Mùa đông
trên đầu luôn là cái mũ len màu đen, cái áo khoác rộng
thùng thình màu đen hoặc ghi xám, chắc phía trong mấy áo
len cao cổ và chiếc khăn len chùm kín mít. Chân là đôi
ủng lông, luôn chùm ra ngoài ống quần bò hoặc quần nỉ
dày. Chính vì thế trông Quân lúc nào cũng như người có
tuổi, như dân lao động cực khổ. Kèm với khuôn mặt
an phận, lặng lẽ, kiệm lời, chẳng ai nghĩ anh đã từng
là sinh viên hạng giỏi, là kỹ sư có chuyên môn vững
làm khối kẻ ghen ghét!
Xét
cho cùng, sống ở xứ người, ngoài mục đích kiếm tiền
những người đàn ông độc thân như Quân đều thế cả.
Một khi họ bỏ lại sau lưng tất cả, với họ một ngày
làm việc thật ngắn ngủi bởi vòng quay tiền- hàng. Cũng
không hiếm người sau một thời gian, họ có những người
bạn, người phụ nữ cùng cảnh ngộ. Hiện tượng các
cặp"già nhân ngãi, non vợ chồng"không còn xa lạ
với cộng đồng. Có thể ban đầu là cái nhìn tò mò, là
lời thì thào bàn tán sau lưng, nhưng dần dần sẽ quen và
tất cả đều trở nên bình thường. Họ bầu bạn cùng
nhau, lâu dần buôn bán cùng nhau, thuê nhà ở cùng nhau,
thậm chí xưng hô rất thân mật và công khai nơi chốn
đông người như nói về chồng mình, vợ mình rằng:"Anh
ấy nhà em!.. Cô ấy nhà tôi!..."chuyện hết sức bình
thường trong cuộc sống xa xứ! Đến dịp lễ Tết, họ
thu xếp về Việt Nam, ai về nhà nấy, tiền nong phân chia
tuỳ theo cách tính toán của các cặp với nhau. Điều làm
tôi thắc mắc tại sao từng ấy năm, Quân luôn chỉ một
mình, có lẽ do tính ít nói, hay do không thích dây dưa va
chạm về kinh tế, hay do quá ki bo mà chẳng có chị em nào
bén mảng? Có lẽ do tất cả các lý do trên, tôi cũng vì
vậy ít tò mò tìm hiểu nhiều hơn.
Từ
khi chợ sân vận động giải tán vào năm 2006, tôi ít có
dịp gặp Quân bởi mỗi người theo một hướng kinh doanh
riêng. Bẵng đi một thời gian lâu sau, tôi nghe mọi người
nói lại Quân đã về nước. Cũng tiếc là quen nhau lâu
vậy, không gặp lại để nói lời chia tay và tạm biệt.
Trong thâm tâm tôi vẫn mong Quân về nhà mọi việc xuôi
xẻ. Cả về cuộc sống gia đình lẫn công việc đều
tốt đẹp xứng đáng với những ngày tháng lăn lộn kiếm
tiền. Tôi vẫn hình dung Quân trong trang phục sáng sủa,
đi đứng phong độ và nụ cười tươi trẻ. Một Quân
khác hẳn khi sống trên miền xa xứ.
Một
ngày mùa đông năm 2014, tôi nhìn thấy Quân trong trung tâm
ASG(trung tâm buôn bán của các chủ doanh nghiệp Việt).
Tôi giật mình vì không nghĩ là Quân, nhưng vẫn dáng điệu
ấy, có chăng ăn mặc đỡ lôi thôi hơn. Đôi dày đông
thay cho đôi ủng lông, trên tay cầm cuốn sổ giao hàng,
tay kia kéo xe chở hàng 4 bánh( xe wuzek), trên xe có bịch
hàng nhỏ nằm chỏng chơ- Đúng Quân thật rồi! Nhìn thấy
tôi từ xa, Quân không tỏ ra ngạc nhiên, cũng không hồ
hởi, giống hệt ngày nào vẫn vậy. Tôi chủ động lên
tiếng:
-
Ô hay! Chị tưởng em về Việt Nam hẳn rồi? Sao giờ lại
ở đây? Em sang lúc nào vậy? Và giờ em làm gì mà tay sổ,
tay kéo hàng? Lâu quá rồi khi không biết tin tức của em.
Lần này sang chắc có nhiều thứ ở nhà không hợp hay
sao? Đã bảo là về nhà phải chấp nhận mới hội
nhập...Tôi làm một tràng câu hỏi rồi chờ Quân trả
lời.
Quân
dừng chân lại, thoáng chút buồn hiện lên trong đôi
mắt. Chẳng ra buồn, chẳng ra muốn bắt chuyện, Quân
nghèn nghẹ kể:
-
Chuyện em dài lắm, giờ em vội, em không kể chi tiết
cho chị được. Tóm lại là bi đát chị ạ. Em cùng
đường lại quay sang vì em có quốc tịch Balan. Ngày mai
em nghỉ việc đi giải quyết một số thủ tục, xong
việc em gặp chị rồi kể chị hay. Nói rồi Quân lầm
lũi, kéo xe đi không cả chào tạm biệt.
Hôm
sau, tôi gặp
Quân, vẫn giọng đều đều cũ, Quân lần lượt kể mà
không cần tôi hỏi thêm. Câu chuyện như được sắp xếp
từ trước, ngắn gọn, dễ hiểu và chứa chan những điều
uất nghẹn bị kìm nén có dịp bung ra.
-
Chuyện đầu tiên là chuyện vợ con em. Khi chợ Sân vận
động sắp đóng cửa, em thu dọn hàng hoá quyết định
về hẳn. Cũng vì lẽ đó em ít về Việt Nam, bẵng đi
hơn 3 năm không về, vợ em ở nhà bồ bịch(có lẽ đã
từ lâu), tài sản, nhà cửa đứng tên vợ. Biết chuyện
thì đã quá muộn, cô ấy bán hết và xách con vào thành
phố Hồ Chí Minh với bồ. Ra toà em nhận nuôi thằng con
trai, đứa con gái đầu theo mẹ. Em đi xa nhà lâu quá,
tình cảm dành cho con vì vậy không sâu nặng như với mẹ
chúng. Thấy sự chia cắt làm tổn thương con, thằng bé
suốt ngày rầu rĩ, bỏ học, khóc lóc. Hơn nữa mẹ nó
cũng vậy cứ vật nài xin nuôi con, em đành cho con theo mẹ
và chấp nhận hàng tháng cung cấp tiền. Thi thoảng em bay
vào thăm con. Vậy là tan đàn xẻ nghé! Chán nản chuyện
nhà, sau thời gian tĩnh tâm lại, em đi tìm việc làm. Cái
thứ như em"dở ông, dở thằng", lại thêm tính
gàn dở khi thấy điều chướng tai gai mắt. Em khó lòng
chấp nhận kiểu làm ăn của họ, vậy là nghỉ luôn. Có
chút vốn còn lại em về hùn với mấy đứa bạn mở
công ty tư nhân hoạt động được mấy năm thì sập
luôn. Nguyên nhân chính là ai cũng chạy theo phong trào,
việc chẳng có mà các công ty tư nhân nhiều nhan nhản.
Bọn em nhận đấu thầu xây dựng mấy công trình, vốn
không nhiều cứ bộ phận nọ cho bộ phận kia nợ gối
đầu nhau. Chủ đầu tư nợ ngân hàng, kết quả không
thanh toán được với nhau rõ ràng, không có tiền trả
công xá cho thợ, trả tiền vật tư xây dựng. Chỉ mấy
năm bọn em phá sản. Khi nhìn lại cách làm ăn, mới vỡ
lẽ ra nhiều điều lẩn khuất trong đấy. Tính cách em có
lẽ không bao giờ hợp, càng vùng vẫy, càng bế tắc.
Cùng đường em lại quay sang Balan lần nữa. Chị thấy
đấy, em đang nhận quản lý và giao hàng hộ cho người
bạn, rồi từ từ tính tiếp. Sang đây tuy vất vả, nhưng
bù lại em rất thoải mái. Hình như mọi người dễ thông
cảm nhau hơn. Tuy vậy em vẫn thấy cuộc đời em toàn
thất bại. Đau nhất là mất tổ ấm gia đình, xót xa quá
chị ạ...
-
Em có bằng cấp, sao không làm về chuyên môn của mình.
Chẳng lẽ bạn bè cũ không giúp được gì chăng?
-
Em đã thử rồi, giờ chúng đều là xếp, em làm chân sai
vặt, nhiều khi nhục lắm. Cầm đồng lương ít ỏi,
nhiều khi rơi nước mắt vì sự nhẫn nhục trong đó.
Tính em chị biết đấy, không phải vì cần tiền mà có
thể luồn cúi bất kỳ ai. Sau bao năm biền biệt, khi
quyết định quay về hẳn, muốn hội nhập thật khó
khăn. Phần vì bế tắc trong cuộc sống riêng, phần thất
bại trong công việc. Cuối cùng mất cả gia đình, mất
cả bạn bè. Nhìn lại quanh mình thấy xã hội ngày nay
mọi người khá giả phần lớn đều có cách kiếm tiền
riêng, nếu làm nhà nước với lương như quy định, tiền
đâu xây nhà, tiền đâu nuôi con học hành chu đáo. Em tự
thấy mình kém cỏi và bất lực, lại không có người
chia sẻ. Em quyết định ra đi lần nữa. Giờ em bắt đầu
từ hai bàn tay trắng. Nhưng có lẽ tương lai còn sáng sủa
hơn.
Tôi
nhìn thấy những giọt nước mắt ứa ra, nhưng không hiểu
sao nó không lăn dài xuống má. Khuôn mặt người đàn ông
tôi đã từng quen biết, bẵng đi gần chục năm sau gặp
lại hằn thêm nhiều vết nhăn. Tuyệt nhiên không thấy
hình bóng nụ cười hiếm hoi như xưa. Nhớ lại câu nói
của mọi người thi thoảng đùa gọi Quân hồi trước
nghe vừa thân quen, vừa khó chịu:"Quân Hâm",tôi
chợt nghĩ không biết cậu ta có"hâm" thật không?
Với tôi, Quân lúc nào cũng hiền lành, thật thà và ương
ngạch. Dù rằng là người có học nhưng rất khiêm tốn
và hay giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn trong
giao dịch. Con người an phận đấy, tại sao số phận lại
hết sức trớ trêu?
Nhìn
Quân bước đi, dáng hơi xiêu vẹo trong mưa tuyết. Tôi
biết Quân đã không thể không rơi lệ khi nhớ lại
những gì đã xảy ra, chỉ có điều người khác không
nhìn thấy vì những giọt nước mắt chảy ngược vào
trong. Giống như cách người ta nuốt ực nỗi nghẹn ngào
cay đắng vào trong lồng ngực. Từ sâu thẳm đáy lòng
mình, tôi cầu cho bạn mình gặp nhiều may mắn và gặp
hạnh phúc của đoạn đời tiếp theo, dù hơi muộn
màng...Hãy cố lên Quân ơi! Cuộc đời tất cả hãy còn
phía trước, đừng tuyệt vọng nhé!
Vac-sa-va,
10/4/2015
Nguyễn
Mai Lê
(*), (**), (***) các vị trí buôn bán trên khu vực chợ Sân Vận
Động Mười Năm ở Vac-sa va.
(Tên
và quê quán nhân vật đã được thay đổi)