2017-07-19 21:13:15

Bản tình ca em hat

Ngày em hát bản tình ca thứ nhất

Là một ngày nắng ngủ dưới tán cây

Gió nhẹ lướt tóc mây vờn trên mặt

Nét thu sang buông phủ kín vai gầy.

Rồi anh đến, bản tình ca em hát

Đã sang trang không còn khúc dạo đầu

Bài hát đó bây giờ ai nhớ nữa

Khi đông về nức nở giữa canh thâu.

Bài hát cũ chỉ còn là nốt nhạc

Của phân ly ai gói gọn hôm nào

Từng trang giấy, kỉ niệm nào nương náu

Của đêm dài hun hút những trăng sao.

Bài hát cuối em chẳng còn nhớ nữa

Có lẽ anh chẳng rõ tự bao giờ

Những lời thơ bỗng dưng rạn vỡ

Cho một ngày, chờ đợi đến bơ vơ...


TRẢ LẠI TÌNH XƯA

Một mai ta trả lại nhau

Tất cả những gì thuộc về kỉ niệm

Cả những gì lặng thầm, sâu kín

Gói trong lòng, không trách móc, hờn ghen...

Ta trả nhau những kí ức lãng quên

Giọt nước mắt rớt vào tim giá buốt

Ngày xưa đã chẳng còn thân thuộc

Sẽ chẳng còn gì khi ta đã xa nhau

Chẳng còn gì ngoài trái tim đau

Và cơn mưa ướt đẫm màu thương nhớ

Và anh xa, cửa trái tim bỏ ngỏ...

Chỉ còn đây nỗi nhớ cứ chơi vơi.

Chiều nay - em -trên phố đánh rơi....

Một mảnh tình yêu dường như đã cũ,

Gió xạc xào bên hàng liễu rủ

Nhắc ta về một thoáng nhớ mong manh.

Như một chiều thu, trời vẫn ngát xanh

Bên giậu nhỏ, chiếc khăn màu trắng

Vẫn vẹn nguyên nỗi buồn phẳng lặng

Cho một lời thề vừa tuột khỏi tầm tay...


Lê Ngọc Quyên ( Hà Nội)





Sửa lần cuối 2017-07-20 04:52:49

Bình luận


Bình luận qua Facebook