2019-01-31 00:11:48

Thơ - Tạ Minh Châu

Lời BBT: Nhà thơ - Dịch giả Tạ Minh Châu, nguyên là Đại sứ Việt Nam tại Ba Lan. Ông đã có hơn 15 năm học tập, nghiên cứu và làm việc tại Ba Lan. Những tình cảm gắn bó, những kỷ niệm sâu sắc, tốt đẹp về đất nước Ba Lan, cũng như sự gần gũi, cảm thông và chia sẻ tâm tư với những người Việt mưu sinh nơi viễn xứ là nguồn cảm xúc được thể hiện rất nhiều trong các bài thơ của ông.
Nhân dịp Tết Kỷ Hợi 2019, Quê Việt xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc chùm thơ gồm 3 bài của nhà thơ Tạ Minh Châu.



 Nhà thơ Tạ Minh Châu (Warszawa, 2016)

Lại thêm một Tết xa nhà

 

Lại thêm một Tết xa nhà

Một mùa tuyết nữa rụng hoa trắng thềm

Lặng im với vạn nỗi niềm

Buồn vui hờn tủi nén riêng đáy lòng

Phận đời như chợ vắng đông

Như từng cắc bạc chất chồng tính toan

Trống trơn như cánh đồng hoang

Tháng ngày lặp lại ứ tràn đơn côi

Thoắt trông một bước...bước rồi

Con thuyền tuột bến nổi trôi giữa dòng

Biết bao ước vọng chờ mong

Giờ thành ảo ảnh lượn vòng trong mơ

Gân tay giờ đã thành gờ

Tóc xanh giờ đã phất phơ ngả màu

Trái tim giờ đã ít đau

Thơ ngây giờ đã bạc nhàu thời gian...

 

Bấm phôn...năm mới gần sang

Cười vui..."con vẫn đàng hoàng mẹ ơi !"

                                                            

 

Em hãy đến

 

Em hãy đến Ba Lan vào mùa xuân tuyệt đẹp

Mỗi nhành cây xanh mượt mỗi ngày sang

Liễu xõa tóc bên bờ hồ khép nép

Lê táo khoe hoa trong ánh nắng ngập tràn.


Em hãy đến Ba Lan vào mùa hè rực rỡ

Hoa hướng dương giăng sắc lụa vàng

Những bãi tắm muôn ánh màu sặc sỡ

Để xốn xang mình như sóng vỗ ầm vang.

 

Em hãy đến Ba Lan vào mùa thu dịu ngọt

Để thấy ai cũng như kẻ si tình

Phiêu du mãi trong màu cây tiếng gió

Để thấy mình trong muôn vạn chúng sinh.

 

Em hãy đến Ba Lan vào mùa đông giá lạnh

Để thấy tuyết bao la và ấm nóng tình người

Để thấy cuộc mưu sinh một nỗi niềm canh cánh

Của những phận đời nơi viễn xứ xa xôi.


Ôi Ba Lan dẫu mùa nào em đến

Cũng dấu yêu như hệt mối tình đầu

Chưa chia tay đã thấy ngàn bịn rịn

Chưa kịp về đã muốn tới lần sau.

                              

                              

Cố đô

                            

Nào em về lại cố đô

Vi- xoa giờ vẫn lững lờ lượn quanh

Nguy nga một chốn kinh thành

Va-ven giờ vẫn nghiêng mình ngắm sông

Nghìn viên đá lát chẳng long

Dưới chân vó ngựa thong dong giữa đời

Chợ xưa vuông một khoảng trời

Bán mua, ngồi, dạo thành nơi tự tình

Chim xà xuống búp tay xinh 

Nhặt lên từng hạt yên bình sớm mai

A-đam sừng sững tượng đài

Hoa tươi ngập dưới chân Người tài hoa

Vút cao đỉnh tháp Ma-ria

Giữa trưa vẳng tiếng tù và ngàn xưa

                             

Cố đô một thoáng trầm tư

Mà ta sao mãi thẫn thờ vậy em...



TẠ MINH CHÂU

Sửa lần cuối 2019-01-31 00:10:09

Bình luận


Bình luận qua Facebook